Chapter Text
“Này, hay là tụi mình chơi trò chơi đi?”
Một buổi chiều chủ nhật se lạnh trước lễ tình nhân khoảng hai tuần, tại một ngôi nhà nằm giữa bang Minnesota, nước Mỹ. Tuy trông bề ngoài ngôi nhà hai tầng này khá giản dị nhưng vẫn có nét thẩm mỹ tinh tế, với lớp sơn tường màu trắng vừa được tô mới hồi Giáng sinh năm trước cùng những hàng hồng nhung bung nở rực rỡ ở hai bên lối đi và trong khu vườn cạnh nhà. Trong nhà có người yêu loài hoa này, dự định đúng ngày lễ sẽ hái một ít để trưng cho có không khí lãng mạn. Nói là vậy, bình thường cậu chàng lúc nào cũng mua hoa từ tiệm quen để đem về nhà - khi thì tulip, khi thì hoa ly, có khi còn mua xương rồng kể cả loại ít ra hoa. Những người bạn cùng nhà tuy ban đầu có nhắc, “Argenti, bọn này không muốn ngủ với cây kiểng đâu” nhưng giờ cũng kệ cho chàng trai muốn làm gì thì làm.
Quay lại câu hỏi trên kia, nó được khơi gợi bởi thành viên với mái tóc màu vàng kim tên Aventurine, hiện đang ngồi xem qua báo cáo kinh doanh từ phía nhãn hàng do y làm chủ. Đúng là chẳng ăn khớp gì với đề xuất “chơi trò chơi” y vừa thốt ra, nhưng con người y trước giờ đã vậy, thái độ bao giờ cũng có vẻ thiếu nghiêm túc chuyên nghiệp, vậy mà lại luôn giữ hiệu suất cao đến không ngờ.
“Không sợ mải chơi rồi đọc sai sổ sách à?” Một giọng nói trầm và đều cất lên.
“Veritas Ratio, anh nghĩ em là ai chứ?” Aventurine cười khì khì, “Nếu anh lo lắng thì đây, em tạm cất báo cáo đi đây. Giờ thì làm ra làm, chơi ra chơi rồi nhé!”
“Cậu đúng là cái quái gì cũng nói được,” Ratio thở dài, sau đó tiếp tục đọc cuốn sách trên tay, dường như đang ngầm tỏ ý mình sẽ không tham gia trò chơi ngẫu hứng của người thanh niên tóc vàng.
“Chú em muốn chơi cái gì?”
Lần này là giọng nói trầm và hơi khàn. Một gã đàn ông tóc dài nhuộm bạch kim vẫn để những lọn tóc mái đen tuyền; hắn ngồi tựa lưng một cách thoải mái vào sofa, hướng đôi mắt về phía màn hình ti vi để theo dõi chương trình hài độc thoại, trên tay cầm một cốc whisky ít đá. Nhưng xét giọng điệu thì có vẻ vẫn quan tâm đến đề xuất của Aventurine hơn Ratio nhiều.
“Aventurine lần nào cũng đề xuất những trò thú vị nhỉ?” Chàng trai yêu hoa Argenti đang ngồi cạnh trên chiếc ghế sofa cũng lên tiếng tán thưởng, “À mà, Boothill, anh có thể cho em xin mượn cốc của anh một lát được không? Để em đi lấy đá cho anh ạ.”
“Thôi không cần đâu, nhưng nếu chú em tự đi lấy cốc đá lại đây uống chung với anh thì anh rất hoan nghênh nhá!” Boothill bật cười thành tiếng.
“Nghe này, sao lễ tình nhân năm nay chúng ta không cho ra lò bài hát nào về tình yêu ấy?” Aventurine đằng hắng giọng rồi nói tiếp, “Mà là theo góc nhìn của người được tỏ tình ấy?”
“Nói rõ hơn xem nào? Chẳng hiểu cái cục cưng gì,” Boothill giờ mới quay sang nhìn y và khẽ cau mày ra vẻ khó hiểu, hắn còn bất giác dùng cách “chửi thề” độc lạ không giống ai của mình.
“Em hiểu rồi, thay vì bày tỏ cảm xúc khi yêu ai đó thì bài hát lần này sẽ bày tỏ cảm xúc khi bản thân được đối phương tỏ tình, tuy có rung động nhưng vẫn chưa biết liệu đấy có phải yêu hay không, hay chỉ là hiểu lầm trước những lời đường mật,” Argenti vừa giải thích theo cách của mình vừa gật gù và nở một nụ cười đầy thấu hiểu.
“Đúng là Argenti, chuyên gia viết lời, người thấu hiểu về sự lãng mạn nhất trong nhóm!” Aventurine vỗ tay bộp bộp.
“...Ở với nhau bao năm nay, anh vẫn chẳng hiểu sao não của chú mày lúc nào cũng nhảy số ghê vậy đấy,” Boothill, vẫn giữ biểu cảm đầy khó hiểu, chuyển sang nhìn cậu trai trẻ tóc đỏ đang ngồi cạnh.
“Rồi sao? Liên quan gì đến trò chơi?” Dường như đã mất kiên nhẫn vì ba tên bạn cùng nhà kiêm thành viên chung ban nhạc cứ vòng vo không chịu vào vấn đề chính, giáo sư Ratio cũng hết chịu nổi mà bỏ quyển sách xuống, “Tóm tắt nhanh, trong bảy chữ.”
“Chúng ta chơi trò tỏ tình đi.”
Đủ bảy chữ đến từ vị trí người trai tóc vàng, chẳng thêm cũng chẳng bớt.
Bảo là tóm tắt nhanh bảy chữ nhưng thực chất ngoài Aventurine ra thì chả ai hiểu mô tê gì. Nên y phải giải thích ngắn gọn như sau: “Trò chơi tỏ tình”, nghĩa là cả bọn sẽ dùng lời nói hoặc hành động để tán tỉnh lẫn nhau, ai xấu hổ và bỏ cuộc trước thì coi như thua. Bốn tên đàn ông độc thân vui tính là bạn chí cốt cùng chơi trò này thì cũng đâu có gì lạ, chí ít thì Aventurine bảo thế.
Không ai nói lời nào nhưng mọi người cũng ngầm hiểu Aventurine bày ra trò này là để kiếm cớ tán tỉnh giáo sư chứ chẳng phải vì bài hát gì sất (trừ Ratio chỉ đơn giản nghĩ tên tóc vàng này thích bày trò ra vẻ). Có điều, chắc chắn trò này trong mắt ông thầy Veritas Ratio nổi tiếng khó tính thì chẳng khác gì trò trẻ con vô bổ, anh ta không định chơi nên chỉ thỏa hiệp được đến mức ngồi ở vị trí trọng tài. Y không hề tỏ ra thất vọng, vẫn vui vẻ chấp nhận việc kế hoạch của mình tan thành mây khói ngay từ khi chưa bắt đầu, thôi thì thái độ lạc quan này cũng đáng nể đấy chứ. Bên cạnh đó, rõ ràng người giỏi trò này nhất không ai khác ngoài chàng thanh niên nhỏ tuổi nhất bọn, Argenti - người có sẵn sự lãng mạn đã dung dưỡng từ bé cùng tiếng nhạc và lời thơ trên những chiếc Gondola dập dềnh nơi những con đào của thành phố Venice mộng mơ. Có chăng là cậu chàng không tự nhận thức được thôi.
Tóm lại là kết quả đã định từ trước rồi, chẳng hiểu mục đích cuối cùng của trò chơi này là gì. Vậy mà cuối cùng cả bọn vẫn quyết định ngồi vào chơi cùng nhau…
Có lẽ ấy là bởi đâu đó bên trong mỗi người trưởng thành vẫn luôn giữ chút ít sự vô tư của những đứa trẻ mới lớn, với mong muốn tìm kiếm niềm vui từ những thứ ngớ ngẩn và nhỏ nhặt. Biết đâu được.
“Argenti, đánh bại tên khoác lác ấy hộ tôi,” trọng tài Ratio ra hiệu.
Cả nhóm ngồi thành vòng tròn trên chiếc giường queen-size êm ái trải drap đỏ nhung bằng lụa. Phòng ngủ của Argenti, thoảng trong không khí là mùi hương dịu nhẹ của nến thơm. Thoạt nhìn qua thì sẽ dễ nhận thấy chủ nhân căn phòng là một người ưa gọn gàng, đồ dùng cá nhân được sắp xếp ngăn nắp có trật tự, trên bàn hay tủ trưng vài chậu cây nhỏ xinh hoặc vài bức ảnh chụp kỷ niệm. Còn tại sao không chọn phòng khác thì, tất nhiên, vì nơi này thích hợp với chủ đề trò chơi nhất (và vì Ratio tin rằng phòng của Boothill hay Aventurine hiện vô cùng bừa bộn, nếu không muốn nói là như bãi chiến trường vì hôm qua hai tên này vừa nhậu nhẹt xuyên đêm chẳng biết điểm dừng).
Cuối cùng thì sau một hồi thảo luận thêm, trọng tài đã quyết định rút ngắn trò chơi này lại bằng cách để Argenti trở thành “trùm cuối”. Nói cách khác, giữa Aventurine và Boothill, chỉ cần có người thắng Argenti thì sẽ được công nhận là người lãng mạn nhất, tán tỉnh giỏi nhất. Trọng tài tưởng không quan tâm mà bây giờ lại nở nụ cười tận hưởng lắm, chắc là đang trông chờ tên nhóc lắm lời Aventurine mất đi vẻ tự tin cợt nhả lúc bình thường và phải bối rối đến đỏ mặt một phen.
Người gì mà đáng ghét quá chừng. Aventurine thầm mắng yêu trong lòng. Y nhìn vội về phía vị giáo sư của mình một lần nữa rồi hướng sự tập trung trở lại với cậu trai nhỏ hơn mình một tuổi.
“Được rồi, Argenti… Không biết em có muốn chơi một trò chơi khác với anh không nhỉ?”
“Ý của anh là…?”
“Ừm, chúng ta chơi rút bài đi! Ba lá bài tây, cộng kết quả lại ai được nhiều hơn thì thắng. Lá K, Q, J coi như 0 điểm, còn A là 1 điểm nhé. Người thắng sẽ được yêu cầu đối phương làm bất cứ chuyện gì!” Người đàn ông trẻ gốc Thổ cười toe, “Dám chơi không nào?”
“Được thôi ạ,” Argenti nhẹ nhàng trả lời.
Quả đúng là một nước đi rất có phong cách của Aventurine. Y rời khỏi phòng một lát rồi quay lại với một bộ bài năm mươi hai lá và leo lên giường, ngồi cạnh những người bạn cùng phòng, bên trái là người chơi dự bị Boothill, bên phải là trọng tài, đối diện là “trùm cuối”. Đôi tay điêu luyện xáo bài thoăn thoắt, sau đấy trải thành một hàng thẳng trên mặt giường. Con bạc lão luyện Aventurine nở nụ cười thương hiệu của mình, theo ấn tượng của cả nhóm, đấy không phải điệu cười chân thật họ thường thấy khi y ở nhà, mà là lớp vỏ bọc mỗi khi tham gia vào một buổi đàm phán nào đó, hoặc mỗi khi chơi cùng khách hàng ở các sòng bạc tại Las Vegas.
Có thể xem như y đã hình thành vài thói quen không tốt trong thời gian dài lăn lộn giữa thương trường cạnh tranh khốc liệt. Ngồi cạnh bên, Veritas Ratio chỉ khẽ nhíu mày, tất nhiên là không để đối phương để ý đến chút thay đổi nhỏ nhặt này. Khi còn nhỏ thì trong sáng và đáng yêu hơn bây giờ nhiều, thật không ngờ rằng vào những dịp anh cùng đến Edirne thăm gia đình y, bố mẹ và chị gái của y lại chẳng tỏ ra bất ngờ tí nào, như thể biết con em họ kiểu gì lớn lên cũng tinh ranh quỷ quái thế này đây. Hoặc có khi vì là gia đình nên dù “Kakavasha” có trở thành “Aventurine” hay ai khác thì họ vẫn đối với y bằng tất cả tình thương và lòng vị tha vô điều kiện như vậy.
“Argenti, nhường em bốc trước đấy!” Aventurine dùng tay ra hiệu cho chàng trai tóc đỏ.
“Vâng ạ,” Argenti đáp, sau đó nhanh chóng rút ba lá và mời đối phương bốc bài bằng cử chỉ tương tự.
“Hừm… Của anh là 27 nhé!”
Con bạc đặt ba lá bài đều là số 9 của mình xuống.
Chẳng phải đấy là số điểm cao nhất có thể đạt được ở trò chơi này sao…
“Đây là của em, có vẻ không may mắn lắm…” Argenti bật cười đầy duyên dáng rồi cho mọi người xem ba con vua của mình, “Tiếc quá, theo luật chơi thì em 0 điểm mất rồi.”
“Vậy thì anh thắng rồi nhé!” Aventurine gom lại bộ bài của mình rồi đặt hết sang một bên.
“Ê, sao anh thấy sai sai chỗ nào ấy?” Ông anh lớn Boothill buột miệng lên tiếng, “Ba con vua phải ăn đứt ba con 9 chứ?”
“Đừng làm gián đoạn phần chơi của người khác,” Trọng tài Ratio ngắt ngang lời của hắn, “Luật ra từ đầu ai cũng đồng thuận cả rồi, kết quả hoàn toàn hợp lệ. Tuy là cá nhân tôi thấy cũng hơi tiếc, vì nếu chơi theo luật trò ‘Ba Vua’ thì Argenti đáng lẽ đã thắng.”
“Này này, Veritas, anh có đúng là đang bênh em không vậy?” Aventurine vờ bày ra vẻ mặt đáng thương rồi tinh nghịch huých nhẹ vào tay giáo sư, “Nếu không phục thì em chơi thêm một ván nữa là được mà.”
“Là trọng tài thì phải khách quan, chỉ vậy thôi. Tôi không có bênh ai hết.”
Bảo “khách quan” mà lại “tiếc” khi y thắng. Aventurine cười thầm, đúng là tên đàn ông xấu tính, mà buồn cười thay lại chỉ thích xấu tính với mình y. Có nên lạc quan lên và xem đây là đãi ngộ đặc biệt không nhỉ?
“Nói chứ, nếu đổi sang luật khác thì em nghĩ mình vẫn sẽ thua thôi,” Argenti vui vẻ lên tiếng hòa giải, “May mắn cũng là một phần thực lực, em tin rằng anh Aventurine hoàn toàn xứng đáng với chiến thắng của mình. Nên không cần chơi lại đâu ạ.”
“Đấy thấy chưa? Em ấy chịu rồi nhé!” Người đàn ông tóc vàng nhún vai.
“...Rồi sao? Chú mày định bảo em nó làm cái gì?”
“Đơn giản lắm,” Aventurine nở nụ cười bí hiểm rồi nói một cách tỉnh bơ, “Argenti, hôn anh đi!”
Một bầu không khí im lặng đầy ngượng nghịu tràn ngập khắp căn phòng. Ba người còn lại nhìn đứa bạn nhỏ con ở trước mắt như thể đấy là sinh vật lạ chứ chẳng phải Aventurine mà họ biết. Ừ thì y cũng máu điên máu liều khó đoán lắm, nhưng ai mà ngờ lại dám làm tới mức này chỉ để thắng.
“Anh chắc chứ ạ?”
Argenti dịu dàng hỏi lại, không hẳn là tỏ ra ghét bỏ hay khước từ. Có cảm giác chàng trai này thực sự sẽ không ngại thuận theo yêu cầu của đối phương, và điều đó làm “anh lớn” ngồi kế bên có chút lo lắng. Hắn đánh mắt sang Veritas Ratio đang ngồi đối diện, đôi mắt sắc sảo của hắn chớp chớp vài lần, tựa hồ đôi bên có thần giao cách cảm mà nói “Thưa trọng tài, trường hợp này thì sao, có tính là gian lận không?” . Trọng tài ban đầu cũng trông ngạc nhiên không kém, sau lập tức đằng hắng giọng và trở lại vẻ mặt điềm tĩnh như chưa có gì. Hiểu rồi, cũng không có luật nào cấm hôn, nên chuyện này cũng coi như hợp lệ…
“Ừ! Tin anh đi, em không thiệt thòi gì đâu!”
“Có cái *** anh mày tin!!” Boothill vô thức quay lại dùng cách chửi thề “phổ thông” và lên giọng, “Aventurine, chú mày nghĩ kỹ lại đi, chẳng lẽ vì một trò chơi mà… mà…”
Chẳng phải nó bảo để dành nụ hôn đầu cho Veritas sao! Hắn hậm hực giận lây sang cả thằng nhóc tóc đỏ ngồi cạnh, người đang ngây ngô nhìn hắn bằng đôi mắt trong veo xinh đẹp. Chết tiệt thật, cái đồ cục cưng không biết gì! Không lẽ Argenti là kiểu người sẽ hôn bất cứ ai nếu được yêu cầu? Vậy thì chẳng lẽ cả việc trở thành người yêu, hay làm chuyện ấy cũng…
Đấy là tinh thần lãng mạn của người Ý à?
Hắn biết con người của Argenti không phải tùy tiện như vậy, nhưng đâu đó trong tâm khảm, hắn cảm thấy thật khó chịu.
“Anh bình tĩnh lại đi,” Ratio thở dài, sau đấy véo má của Aventurine một cái, “Còn cậu nữa, đừng có nói kiểu dễ gây hiểu lầm-”
“Không chơi nữa! Ông đây đi uống rượu!”
Boothill vô tình cắt ngang lời Ratio bằng giọng điệu có chút cộc cằn. Hắn dứt khoát leo xuống giường và bỏ đi, chẳng ngoái lại nhìn mấy đứa bạn cùng nhà lần nào.
Quán bar Cao Bồi tuy không gian khá nhỏ nhưng bù lại tạo cảm giác tinh tế và ấm cúng nhờ cách bày trí thuận mắt; sàn nhà lát gỗ và bàn ghế đều sạch bóng tinh tươm, quả thật mọi thứ ở đây không tạo cảm giác hoang dã hay bình dân như cái tên “cao bồi” tí nào. Nơi này thường khá đông khách vào những buổi tối cuối tuần, vậy mà hôm nay lại chẳng có một bóng người, chỉ có chủ quán ngồi một mình ở quầy bar, tự pha cho mình vài cốc đồ uống và nhâm nhi để quên sự đời.
Nghĩ kỹ lại thì những bình hoa trang trí, ánh đèn vàng mờ ảo từ trên trần nhà, hay ngay cả chiếc ghế hắn đang ngồi cũng là do cậu em tóc đỏ đề xuất mua tặng. Hắn chợt nhận ra, cả món cocktail hắn đang uống cũng là loại mà người ấy thích. Trốn ra quán bar để tránh mặt đối phương nhưng cuối cùng vẫn chẳng ngừng suy nghĩ lung tung được. Hắn vò đầu bứt tai, miệng càu nhàu gì đấy rồi đứng lên với lấy bình rượu White Oak mới mua vài hôm trước. Không cần tìm cho mình chiếc cốc hay ít nước đá, Boothill mở thẳng nắp bình, đưa lên miệng rồi nốc một ngụm.
Thật chẳng ra làm sao. Hương vị này chẳng đúng gì cả.
Gã đàn ông tóc bạch kim ngồi chống cằm tại quầy bar, hắn bực mình, nhưng càng bực hơn là hắn chẳng hiểu tại sao mình bực. Hắn lại nhấp một ít rượu White Oak thơm dịu mùi trái cây khô, bàn chân nhịp thành từng tiếng đều đều trên mặt sàn. Lần nữa, hương vị này chẳng đúng chút nào.
“Boothill?”
Một giọng nói nhẹ nhàng đã trở nên quá đỗi thân thuộc với hắn. Giọng nói ấy từng dịu dàng động viên hắn, cứu rỗi hắn khỏi sự tuyệt vọng vào cái năm hắn gặp tai nạn phải từ bỏ ước mơ. Giọng nói mà hắn yêu, trân trọng hơn tất thảy những bình rượu quý ủ lâu năm trên đời.
“Anh đã dán thông báo đóng cửa rồi mà. Hôm nay chủ quán không muốn tiếp khách đâu,” Gã đàn ông cao lớn cười trừ, cẩn thận đặt bình rượu trên tay xuống.
“Em đến… không phải để uống rượu ạ,” Argenti bước lại gần hắn.
“Thế chú mày muốn làm gì nào?”
“Hì, nếu nói là đến để làm phiền anh thì chắc cũng không sai đâu. Anh cho phép em được ngồi cạnh anh nhé?”
Chàng trai nở một nụ cười ấm áp như nắng mùa xuân. Đối diện với một người chân thành như vậy thì ai nỡ từ chối cơ chứ? Hoặc cũng có thể, tự bao giờ, hắn đã trở nên mềm mỏng với cậu thanh niên này, ắt hẳn vì vậy nên mới nãy hắn bực mình. Phải rồi, chỉ đơn giản là bực mình vì cậu chàng không biết tự bảo vệ bản thân thôi, hắn gật gù tỏ vẻ chí lý lắm.
“Hai người kia thì sao rồi?”
“Lúc em nói sẽ tìm anh thì họ bảo là sẽ ra siêu thị mua nguyên liệu để tối nay nấu lẩu ạ,” Argenti yên vị bên cạnh hắn rồi đáp, “Anh này, chúng mình về nhà thôi. Uống rượu ở nhà với mọi người, lại còn có đồ ăn ngon nữa.”
“Hừm, nói là thế thôi, anh có thấy em uống rượu ở nhà bao giờ đâu,” Boothill không nhịn được cười, “Lại định ngồi uống nước cam hay sữa tươi ở một góc à?”
“Không phải vậy đâu, em chỉ nghĩ là nên có một người tỉnh táo, phòng trường hợp mọi người đều say thôi,” Chàng trai tóc đỏ ôn tồn giải thích, “Vả lại, em cũng không uống giỏi như anh, có khi sẽ làm anh mất hứng.”
“Thôi đi, đừng có nịnh chủ quán nữa.”
Hắn đi vào trong quầy, lấy ra hai chiếc ly có hình tulip. Ly đầu tiên, hắn cho vào ít đá rồi dùng ngón nghề đổ rượu White Oak trong bình vào một cách điêu luyện và đẹp mắt. Còn ly thứ hai chỉ có sữa tươi không đường thêm vào ít mật ong. Chẳng biết từ lúc nào, sữa pha mật ong đã trở thành món đồ uống đặc biệt không có trong thực đơn, chỉ dành riêng cho Argenti mỗi khi chàng đến quán bar.
“Để anh uống nốt ly này rồi về nhé.”
Hắn chủ động cụng ly với chàng trai rồi nhấp một ít rượu. Đậm đà hương vị ngọt ngào của bánh nướng, ngũ cốc và hạt tiêu đen, hậu vị ngọt nhẹ của mơ khô và quế. Ban nãy đâu có cảm nhận được nhỉ, vậy mà giờ đây, bao nhiêu tinh túy đọng lại nơi đầu lưỡi làm hắn đê mê cả đầu óc. Có lẽ do hơi men của vài ly rượu hắn uống trước khi chàng thanh niên tới cộng thêm ly này đã khiến hắn lâng lâng và dễ mở lời hơn một chút.
“Argenti… Trước giờ em đã hôn ai chưa?”
“Dạ?” Argenti tròn mắt nhìn đàn anh của mình.
“Anh nói này, chú mày tính tình dễ dãi quá, anh cũng không biết nói sao… Ban nãy tính hôn thằng đầu vàng ở nhà hả? Em cũng biết nó yêu thầm Veritas cơ mà! Sao lại dễ nghe lời nó thế hả!”
“... Anh không thích ạ?”
“Vãi cả linh hồn, tất nhiên là không thích rồi! Anh tưởng em… Ừm, Argenti nhà chúng ta chẳng phải là lãng mạn nhất thế giới sao?” Hắn uống cạn ly rượu rồi lại tự rót cho mình thêm ly nữa, “Nên anh đã tưởng em cũng là kiểu người sẽ chỉ hôn người mà em yêu. Đâu ngờ…”
Mà nói chứ, chuyện này cũng có liên quan gì đến hắn đâu. Argenti yêu ai, hôn ai, ôm lấy ai để thân mật vào mỗi đêm, tất cả mọi thứ, hắn đều không có quyền gì can dự vào. Boothill trầm ngâm một lúc, chớp mắt đã uống hết ly rượu, và lần nữa lại tự rót thêm ly mới. Nghĩ lại thì phản ứng của mình trước khi đòi nghỉ chơi đúng là trông dở hơi thật, chẳng ngầu tí nào…
“Em nghĩ là anh hiểu lầm gì đó rồi,” Sau khi ngầm xác nhận hắn đã nói xong, chàng trai mới chậm rãi lên tiếng, “Mình chơi trò chơi đi anh?”
“Trò gì?”
“Thì trò tỏ tình lúc nãy mình đang chơi dang dở ấy!” Argenti cười hì hì, “Chúng ta vẫn chưa phân thắng bại mà.”
“Cho anh mày xin,” Hắn nheo mắt lại, không tin nổi tên nhóc trước mặt còn dám đề xuất chơi lại trò này, “Nhường em thắng luôn đấy.”
“Không được, đã chơi thì phải sòng phẳng, em không muốn ai nhường đâu,” Trên gương mặt xinh đẹp ấy là một cái nhìn kiên định.
“... Thôi được rồi, chọn luôn thứ chú em giỏi nhất đi,” Boothill cuối cùng cũng miễn cưỡng đồng ý, “Khen nhau thật lòng, ai ngại thì thua. Để anh đi trước cho.”
Biết tìm điểm nào để mà khen đây nhỉ? Boothill thừa nhận bản thân không phải người giỏi khen ngợi như đứa nhóc đến từ Venice, phong cách của hắn hợp với việc bày tỏ bằng hành động hơn.
Trước mắt chắc phải nói đến ngoại hình. Gương mặt đẹp phi giới tính, suối tóc ánh đỏ vô cùng mềm mại, lúc nào cũng thoảng hương thơm của hoa hồng. Nhìn kỹ thì hàng lông mi vừa dài vừa cong vút, làn da trắng mịn như sữa không khuyết điểm. Mấy năm trước hắn còn vô tình nhầm cậu chàng là con gái đấy thôi. Nhưng song song với cái mặt đẹp như vậy là thân hình cao ráo, tuy gầy nhưng cơ bắp rất săn chắc nhờ tập luyện cường độ cao thường xuyên. Cũng phải, Argenti còn là một tay đua, mà muốn tham gia vào những cuộc đua trường kỳ thì phải luôn giữ thể lực ở trạng thái tốt nhất. Nhắc tới đây, hắn lại thoáng nhớ đến bản thân hồi xưa. Khi đấy chắc là hắn cũng tràn đầy sức trẻ như vậy, chứ chẳng phải như hiện tại, trên người đầy sẹo, thi thoảng biến chứng tái phát còn chẳng thể tự mình đứng vững. So với Argenti, hắn thấy mình có chút ghen tỵ.
“Anh Boothill lại nhớ chuyện không vui ạ?”
Ánh mắt vừa dịu dàng vừa mạnh mẽ của Argenti lúc này hệt như mỗi lần chàng hứa với hắn, cũng trong quán bar Cao Bồi, rằng sẽ an toàn giành chiến thắng ở cuộc đua tiếp theo. Lần nào cũng như lần nấy, nó đem đến cho hắn niềm tin và sự an tâm tuyệt đối. Như cách mà giọng nói của chính chàng trai này nhiều năm trước đã mang lại động lực sống cho hắn thông qua chương trình radio buổi đêm. Như cách mỗi khi sức khỏe hắn gặp vấn đề, đôi tay ấy sẽ lại ân cần đỡ lấy hắn mà quan tâm săn sóc…
Bỗng nhiên hắn trộm nghĩ, hóa ra mình thích nhiều điểm ở đối phương đến như vậy. Thế mà chẳng bao giờ có thể nói thành lời.
“Anh đây thích nhất chú mày ở chỗ, cực kỳ nghe lời này, lại còn chăm chỉ!” Cuối cùng hắn chỉ lựa vài thứ mà nói để không lộ ra vẻ ủy mị, “Nhưng riêng trò thổi kèn thổi sáo thì anh dạy mãi chẳng chịu tiếp thu gì.”
“Em xin lỗi… Anh đã mất công dạy vậy mà…”
“Này, anh không có phiền gì đâu!” Hắn cười ha hả, vỗ nhẹ bên vai của Argenti.
“Em biết…” Chàng trai cười thật hiền, “Anh còn muốn khen em gì nữa không?”
“C-Chắc là xong rồi.”
Tất nhiên chỉ nhiêu đó thì sao đủ khiến cậu chàng “lãng mạn nhất thế giới” đỏ mặt được chứ. Ngay từ đầu, hắn đã không hề có ý định chơi sòng phẳng, chọn ngay việc mình tệ nhất và ngại làm nhất. Hắn chỉ đơn giản là muốn nhường đối phương thắng thôi, sau đó thì cả làng đều vui, họ có thể về nhà cùng nhau. Khéo Ratio và Aventurine cũng đi siêu thị về rồi đấy…
“Thế thì tới lượt em nhé.”
Trái ngược với suy nghĩ giản đơn của hắn, Argenti lần này nắm lấy đôi bàn tay hắn, không quá chặt chắc vì sợ làm đau người khác, nhưng cũng vừa đủ lực để đối phương giật mình. Và nơi hai bên gò má của chàng hơi ửng hồng lên như màu quả đào đã chín.
Thế này thì chẳng phải Boothill đã thắng hay sao...?
Nhưng hắn đã làm cái gì đâu… Hắn nuốt nước bọt, chớp chớp đôi mắt xám của mình và chờ Argenti đưa ra câu trả lời.
“Em thích tính cách tự do phóng khoáng của anh, anh có sao nói vậy, chỉ cần muốn làm thì sẽ làm, lúc nào cũng thoải mái vui vẻ. Đôi khi… Em nhìn anh Boothill và nghĩ, người này thật tuyệt vời, như một cơn gió mát lành vậy, đi đến nơi nào thì sẽ lập tức khiến bầu không khí trở nên sôi động và nhẹ nhàng hơn đến đấy.”
“...”
“Em thích nụ cười của anh, hồn nhiên và chân thật biết bao, lúc nào cũng khiến em thấy vui lây trong lòng. Em thích nghe tiếng anh ngân nga một bản nhạc jazz nào đó khi đang pha chế. Em thích dành thời gian cùng anh học thổi harmonica, em thích được cùng mọi người chơi trong ban nhạc,” Đôi mắt chàng trai sáng lên, “Em từng xem lại ảnh và video của anh khi anh còn đua xe, em-”
Argenti trong một chốc đột nhiên ngưng lại, như thể nhận ra mình đã lỡ lời, chàng vội tránh ánh nhìn của hắn. Hắn đoán rằng, có lẽ… Vụ xả súng năm xưa cũng đã để lại vết sẹo trong ký ức của chàng trai trẻ này, nên cũng như hắn, Argenti không thể không nhớ về nó với cảm giác đau đớn và tội lỗi.
Hắn muốn an ủi và nói với Argenti rằng “không sao đâu”, cuối cùng chỉ có thể nhẹ nhàng lắc đầu và mỉm cười với đối phương đầy thanh thản.
“...Boothill, anh từng hỏi liệu em từng hôn ai chưa. Thì em muốn nói thật là chưa. Lúc ở nhà chơi trò này thì em cũng không định hôn anh Aventurine đâu.”
“Sao cơ?”
“Chắc anh cũng biết bọn em thường xuyên làm việc cùng nhau, em hay làm người mẫu cho nhãn hàng của anh ấy. Thì… anh biết đấy, bọn em cũng vài lần chụp chung, tạo dáng hôn lên tay để quảng cáo trang sức ạ…”
“Hả?” Boothill đực mặt ra.
“Nên lúc nãy anh ấy nói có hơi gây hiểu lầm, nhưng thực ra chỉ là yêu cầu em hôn lên tay thôi, thế này này.”
Argenti diễn tả lại bằng cách nhẹ nhàng xắn cổ tay áo của hắn lên một chút rồi đặt lên mu bàn tay hắn một nụ hôn. Cảm giác mềm mại của đôi môi ấy trên da thịt lẫn biểu cảm mộng mơ tựa hoàng tử truyện cổ tích kia, trong phút chốc đã khiến mặt hắn nóng bừng như lửa đốt. Hắn đổ tất cả là tại rượu, bàn tay có chút run rẩy giật phắt lại, nếu Argenti mà hôn nốt bên tay kia chắc hắn xấu hổ đến chết mất.
“C-C-Chú mày vừa làm gì đấy hả…?!”
“Em xin lỗi, quên xin phép anh mất rồi,” Argenti bày tỏ thái độ chân thành hối lỗi.
“Không, ý là… Ừm, chắc là ở Ý người ta thấy bình thường khi một người con trai… hôn lên tay người con trai khác với vẻ mặt đó…”
“Vẻ mặt nào ạ?” Cậu chàng cười khúc khích, “Mà anh này, em là kiểu người chỉ hôn môi người em yêu thôi. Anh có yên tâm hơn khi biết câu trả lời không?”
Hắn thở phào một hơi, nhưng sau đấy vội quay sang uống nốt ly rượu White Oak để trên quầy nhằm che giấu vẻ nhẹ nhõm đáng lẽ không nên có của mình. Boothill ơi là Boothill, sao mày phải nhẹ nhõm vì em nó nói những lời như vậy chứ?
“Haha, nếu là anh bảo chú mày hôn anh đi thì chắc sẽ được hôn lên chân!” Hắn nói đại một câu đùa nhạt nhẽo để thoát khỏi sự ngượng ngùng.
“Hừm… Nếu là anh thì em không biết nữa ạ.”
“Hả?”
“Dạ?”
Khi nãy đầu óc có hơi trên mây vì men say nhưng nhớ lại thì… Lần nữa đầu hắn như muốn nổ tung. Nghe có khác gì đang được tỏ tình không? Hắn không kỳ thị đồng tính (vì còn hăng hái tác thành cho hai tên bạn cùng nhà kia nữa mà), nhưng hắn chưa bao giờ nghĩ bản thân sẽ ở trong một mối quan hệ với người đàn ông khác. Nhưng nói thật, tự nhiên thấy nếu là thằng nhóc này thì không tệ-
Nghĩ tới nữa thì gay to.
Boothill tự đấm vào mặt một phát cho tỉnh người. Hắn quyết định đem nửa bình White Oak còn lại và cả cái đồ cục cưng trời đánh này về nhà ăn lẩu, không được đả động gì đến việc này nữa.
“Em hiểu rồi, thay vì bày tỏ cảm xúc khi yêu ai đó thì bài hát lần này sẽ bày tỏ cảm xúc khi bản thân được đối phương tỏ tình, tuy có rung động nhưng vẫn chưa biết liệu đấy có phải yêu hay không, hay chỉ là hiểu lầm trước những lời đường mật.”
Khoan đã, chẳng phải đấy là mô tả bài hát mới do Aventurine nghĩ ra và được giải nghĩa bởi Argenti hay sao? Bằng cách nào đó, cả một đoạn dài ngoằng này bắt đầu chạy trong cái đầu đang đau như búa bổ của Boothill như tâm kinh. Hắn không biết, nhưng chắc chắn về được đến nhà phải tính sổ với tên tóc vàng ấy một trận, vì có cảm giác vừa bị nó chơi một vố rồi.
EXTRA
Cách đây nửa tiếng trước, trong siêu thị gần căn nhà chung bốn người đang ở.
“Này này, giáo sư, anh nói thật đi,” Aventurine vừa chọn sữa tươi từ tủ mát vừa lên tiếng chòng ghẹo, “Lúc anh mới nghe em bảo Argenti hôn em thì cũng ngạc nhiên lắm đúng không?”
“...Ai mà thèm ngạc nhiên. Tôi biết thừa hai người các cậu có chụp kiểu ảnh hôn tay trên tạp chí rồi,” Giáo sư không thèm nhìn gương mặt tinh quái của y, tiếp tục nhìn kỹ hạn sử dụng của hộp phô mai mình đang cầm trên tay.
Nói dối. Aventurine tự nhủ, trong suốt quá trình chơi, dù có tập trung vào cậu em Argenti thì người y để mắt tới nhiều nhất vẫn là giáo sư của y, làm gì có chuyện lỡ mất những biểu cảm đắt giá ấy được. Thái độ chối bỏ này cũng đáng yêu đấy chứ, không thèm vạch trần đâu.
“Quả là Veritas, rất quan tâm đến chuyện làm ăn của em!”
“Vừa phải thôi, tại cậu vứt mớ tạp chí đấy trong tầm mắt của tôi, báo hại tôi phải đi dọn thì có!”
“Em để trong nhà tắm để anh đọc khi ngâm bồn mà! Anh không thích sao?” Cho hai chai sữa vào xe đẩy rồi, y quay sang dựa đầu vào vai Ratio, “Mà thôi, anh yên tâm đi, lần sau chơi lại trò này thì em sẽ bắt anh chơi cho bằng được!”
Sau đó dùng cách tương tự để anh chủ động hôn em! Aventurine chỉ nghĩ thầm đoạn này mà không nói ra.
“Trước đấy thì tôi nghĩ ông anh Boothill sẽ xử đẹp cậu vì hiểu lầm ngày hôm nay, nên chắc không có lần sau đâu,” Đến lượt Ratio bỏ phô mai vào xe và dứt khoát đẩy con bạc đáng ghét này ra khỏi người mình.
“Em chỉ tò mò thôi! Nếu là anh thì sẽ làm gì để tán tỉnh người khác nhỉ?”
“Tôi không làm mấy trò tốn thì giờ ấy đâu, đừng mong đợi quá,” Dường như cũng đã mệt mỏi vì độ cứng đầu của Aventurine, giáo sư phải miễn cưỡng trả lời, “Nếu là tôi, càng có cảm tình với ai, tôi sẽ càng nghiêm khắc. Chứ nếu không quan tâm thì tôi mặc xác.”
Nghe được lời này, lòng chàng trai người Thổ vui như mở hội.
Người gì mà xấu tính thế không biết. Y nghĩ thầm.
Nhưng Aventurine bất chợt cảm thấy, nếu người đàn ông này “xấu tính” với mỗi mình mình thì cũng không hề tệ chút nào.
