Work Text:
Một chậu nước toàn mùi rỉ sắt và bãi nôn gọi Sova tỉnh lại.
Anh cảm nhận được chỗ nước đang chảy xuống từ đỉnh đầu mình nhớp nhúa và đặc quánh, như nước rửa trong lò mổ, vị tanh tanh của máu của sắt và của ty tỷ thứ bẩn thỉu khác khi nước lọt vào miệng lúc anh há mồm để thở theo bản năng khiến Sova phải cố lắm mới nhịn được tiếng nôn khan xuống cổ họng. Ánh điện công nghiệp trắng xóa từ cái bóng điện trên trần nhà khiến anh lóa mắt, tuy vậy ngay khi tầm mắt mờ nhòe, bị màng nước và nước mắt của chính anh che phủ trở nên rõ ràng hơn một chút, Sova đã theo bản năng thu thập manh mối về môi trường xung quanh nhanh nhất có thể.
Anh nhận ra mình đang ở trong một nhà kho cũ, phân nửa căn phòng được chất đầy quần áo, gia cụ thường ngày, mấy tủ đựng hồ sơ, hẳn kẻ đã ném anh vào đây đã có chuẩn bị, vì không có bất cứ thứ gì có thể dùng làm vũ khí. Sova bị trói cứng vào một cái ghế văn phòng cũ, toàn bộ giáp và vũ khí đã bị tháo ra chỉ để lại quần áo mềm, ngay cả con mắt giả cũng bị vô hiệu hóa, trước mặt là một cái bàn gỗ sứt mẻ cùn mòn, đầy vét chém và vết hóa chất trông có vẻ còn lớn hơn cả tuổi anh, hoặc đã kinh qua cả ba cuộc chiến tranh thế giới. Anh có thể thấy rõ là bộ bàn ghế này mới chỉ được đưa vào đây, hẳn là chuẩn bị cho cuộc thẩm vấn, cũng như dấu vết xô dịch của đồ đạc dựa theo những vết sơn đậm nhạt và hướng bong tróc của chúng hằn trên tường. Hai tên lính cao to đứng ngay hai bên tay anh, sẵn sàng để khống chế anh nếu có bất kỳ hành động nào đáng nghi. Phòng kho không có cửa sổ, độ ẩm không khí ở mức cao, có mùi mốc, cửa ra nằm chếch về bên trái phía sau lưng người ngồi đối diện anh.
Toàn bộ những thông tin đó được Sova thu thập trong vòng hai hơi thở, trong khi đầu anh vẫn còn cúi gằm xuống ngực, chưa muốn kẻ đối diện nhận ra mình đã tỉnh. Đến khi anh hít vào phổi hơi thứ ba, một bàn tay thô bạo nắm chặt lấy tóc Sova, kéo giật lên bắt anh nhìn thẳng vào người nọ.
“Dậy! Tao biết mày tỉnh rồi.”
Sova nhăn mặt khi cú kéo thô bạo của gã động vào vết thương trên đầu anh, hẳn đã làm nó rách ra lại. Kẻ vừa chồm qua mặt bàn túm tóc anh là một tên lính cao to, mặt đầy sẹo, ánh nhìn dữ tợn và tàn bạo ánh lên trong đôi đồng tử xám xịt như màu trời bão, trên cánh tay còn lại của gã bị khuyết mất một miếng thịt. Một gương mặt xa lạ, không phải là song trùng của bất kỳ ai anh quen.
“Con chuột hôi hám bẩn thỉu.” Gã gầm gừ, hơi thở tanh tưởi của gã phả vào mặt anh khi mặt gã chỉ cách anh ngắn hơn một ngón tay. “Tối nhất là mày nên khai ra mày và đồng bọn mò đến đây làm gì, và đừng có dối trá, tao hứa là mày sẽ không thích hậu quả của việc đó đâu.”
Sova vẫn giữ được vẻ mặt bình tĩnh, anh nhìn thẳng vào mắt gã. “Tôi nói rồi, đây là một sự hiểu nhầm thôi. Chúng tôi đã có một sai sót trong quá trình di chuyển siêu không gian.”
Một tiếng bốp chát chúa vang lên, cùng lúc đầu Sova khẽ nghiêng đi vì cái tát nổ đom đóm mắt. Anh nếm được vị máu mằn mặn trong miệng, má anh cũng rát bỏng cả lên, gần như tê dại, kẻ đối diện tát anh trong khi tay vẫn giữ chặt tóc tên đặc vụ người Nga, Sova có thể nhìn thấy loáng thoáng những sợi mảnh vàng như tơ thoát khỏi ngón tay gã rơi xuống sàn.
“Mày nghĩ tao ngu à?” Gã quát. Nước bọt văng cả vào mặt anh.
Rồi kẻ đối diện hỏi lại câu hỏi, hung hăng hơn. Sova vẫn lặp lại câu trả lời cũ.
Thêm một cái tát nữa chồng lên má trái anh.
Một câu hỏi và một câu trả lời. Rồi một cú đấm nữa. Và nữa. Và nữa. Sova vẫn chỉ lặp lại câu đáp đầu tiên mà mình đã nói ra, dù máu đã chảy ròng ròng xuống cằm anh và con mắt thật duy nhất còn lại đã sưng tím.
Trong lúc Sova thoáng nghĩ hẳn rồi cũng sẽ có lúc tên kia mệt và buộc lòng phải chấp nhận câu trả lời của anh, cánh cửa nhà kho bật mở. Cả gã lính lẫn anh đều vô thức nhìn về hướng phát ra tiếng động, anh thoáng nhìn được qua tầm nhìn ngoại vi hai tên lính gác đứng canh mình giơ tay chào. Do ngược sáng, anh chỉ nhìn được lờ mờ một bóng người dong dỏng cao, với mái tóc vuốt keo, trên tay hắn cầm cái gì đó.
“Cậu hơi quá tay với vị khách của chúng ta đấy.”
Khi kẻ nọ đi vào phạm vi chiếu sáng của ánh đèn điện, Sova khẽ giật mình khi trông thấy một gương mặt quen thuộc. Đó là song trùng của Chamber, nhưng khác với người mà anh quen ở Trái Đất, hắn có một hình xăm ở mắt phải. Cái nhếch miệng và khóe mắt cong cong của người đối diện vẫn y hệt như bản sao của hắn ở quê nhà, nhưng trong một khoảnh khắc thoáng qua, khi nhìn vệt màu hằn lên trên mi mắt hắn, Sova đã thoáng rùng mình ớn lạnh, như bản năng của mọi sinh vật sống khi đứng trước một thứ phi nhân.
“Cậu có thấy là mình hơi nặng tay không?” Chamber tặc lưỡi khi nhìn khuôn mặt bầm tím của Sova, nói với đồng đội mình. “Thế mà vẫn chưa giải quyết được gì.”
“Tôi xin lỗi.” Anh nghe gã lầm rầm trong họng. Tay gã buông khỏi tóc Sova.
“Để tôi xử lý cho.”
Gã lùi lại, nhường chỗ cho người đàn ông thấp hơn mình. Anh thấy hắn vỗ nhẹ vai tên lính nọ khi gã quay người rời khỏi căn nhà kho, lưng kẻ nọ khum khum, giống như một con gấu. Rồi Chamber ngồi xuống cái ghế còn lại ở bên kia mặt bàn, tay chống cằm.
“Xin chào.”
Sova không hiểu thái độ của hắn, nên giữ im lặng.
“Anh cứ gọi tôi là Deadeyes, tên anh là gì?”
Sau một thoáng chần chừ, anh bịa ra một cái tên giả. Deadeys gật đầu, dù biết anh có nói dối không thì cũng không để lộ ra. “Được rồi, như đồng đội của tôi đã nói, chúng tôi cần phải biết được lý do các anh đột ngột xuất hiện trong địa phận nhà mình thì mới quyết định được sẽ làm gì tiếp theo chứ. Anh chịu khó hợp tác, thế là cả nhà đều vui vẻ.”
Sova lặp lại câu trả lời cũ. Thực ra, đó vốn dĩ không phải là một lời nói dối. Nó chỉ…không đầy đủ. Anh và các valorant khác đã lên kế hoạch đến Omega - Earth để lấy lại số radianite đã bị cướp, nhưng vì một lý do nào đó, sau khi đi vào cầu nối Alpha - Omega, bọn họ không xuất hiện ở vũ trụ của Omega - Earth, mà lại đáp xuống một thời không hoàn toàn khác. Sova thoáng nhớ lại báo cáo của Fade về sự tồn tại của một cổng không gian khác ở Omega - Earth, hẳn chúng phải có liên quan đến nhau. Ban đầu, bọn họ không hề biết việc này, và đã giao chiến với địch ngay khi nhận ra mình đã rơi vào ổ phục kích. Rồi Sova phát hiện ra những người này mặc quân phục và sử dụng vũ khí hoàn toàn khác với vũ trụ song song mà họ biết.
Sova không thể để lộ ra mối quan hệ căng thẳng giữa hai thế giới, hay mục đích của bọn họ, hay thậm chí là việc tồn tại vũ trụ song song. Rất có thể vũ trụ này cũng sẽ là một mối nguy hiểm với Trái Đất. Thêm một kẻ thèm khát radianite.
“Tôi không nghĩ việc một binh đoàn đầy đủ vũ trang xâm nhập trái phép vào không phận của chúng tôi, lại ngay lập tức nổ súng khi chúng tôi xuất hiện, có thể giải thích bằng một từ ‘hiểu nhầm’. Anh hiểu ý tôi chứ?”
Sova nuốt nước bọt. “Chúng tôi đã nhầm…với người khác.”
“Không, không, thưa quý ngài.” Hắn cười khùng khục và giơ tay lên che mặt như thể vừa nghe được thứ gì tức cười lắm, đôi vai gầy gò rung rung. “Người của các anh đã tấn công chúng tôi trước. Đã có người chết. Không hiểu lầm nào lại có người chết cả.”
Đột nhiên anh hiểu cái vỗ vai của Deadeyes có nghĩa là gì. Tên lính lúc trước hẳn là người quen của ai đó đã thiệt mạng trong cuộc đụng độ của họ.
“Anh có nghĩ nói nhẹ tênh như thế là có hơi trơ trẽn quá không?” Giọng của hắn hơi nâng lên một chút ở cuối câu, với một cái nhếch môi nhẹ. Anh không nghe được chút hằn học nào, chỉ có sự mỉa mai đắng ngắt.
Lòng bàn tay của Sova mướt mồ hôi, anh thấy may là tay anh đã bị trói ngược ra sau, nên người đối diện không thể nhìn được anh lén lút chùi tay vào cổ tay áo. “Chúng tôi sẽ cố hết sức để đền bù thiệt hại. Tôi biết là không thể nào bù đắp được nỗi đau của những người đã mất, nhưng chúng tôi sẽ cố hết sức trong khả năng của mình. Tôi có thể phái tàu liên lạc với tổng bộ để bọn họ nắm được tình hình và đền bù theo yêu cầu của các anh.”
“Ai mà biết anh có gọi nguyên cả quân đội chỗ anh đến đây không? Quý ngài, chúng ta đâu phải là trẻ con nữa.” Deadeyes đặt lên bàn một khẩu súng lục, một trong những chiến lợi phẩm của hắn, là mẫu súng cá nhân chính quy được các đặc vụ Trái Đất sử dụng. Nòng súng hướng về phía anh. “Các ngài vào không phận của chúng tôi với một binh đoàn được trang bị đầy đủ vũ trang đến tận răng, ý đồ cực kỳ bất thiện nhắm vào kho năng lượng của chúng tôi. Và giờ, đến cả lý do thật sự của việc đó anh cũng không chịu khai. Monsieur, hành động của các ngài không gọi là hiểu nhầm, nó gọi là khai chiến, là xâm lược đấy.”
“Tôi sẽ ở lại.”
Deadeyes nhướn mày. Sova tiếp tục, vẫn nhìn thẳng vào mắt hắn. “Hiện tại tôi là người có quyền chỉ huy cao nhất trong chiến dịch lần này. Tôi sẽ ở lại, chỉ cần anh thả những người còn lại đi.”
Một tiếng “cách” vang lên khi người đối diện nhặt khẩu súng trên bàn lên, mở khóa nòng rồi chĩa thẳng vào đầu anh, Sova có thể cảm nhận được bề mặt kim loại lạnh ngắt áp vào da mình.
“Kẻ vừa nãy thẩm vấn anh là anh trai của tên binh bét đã chết khi các anh tấn công. Anh muốn ở lại? Được, tôi sẽ ném anh cho hắn, và kể cả hắn có xẻ anh ra hàng ngàn mảnh để phục thù thì cũng không phải việc của tôi.” Giọng hắn nhẹ nhàng, không có chút đe dọa nào. Giống hệt Chamber.
“Tôi sẵn lòng.”
Một tiếng cười khùng khục thoát ra khỏi môi Deadeyes. “Tôi chỉ hỏi một câu đơn giản, và anh thà chết chứ không trả lời.”
“Bởi vì tôi không có tư cách trả lời.”
Anh thấy ngón tay của hắn khẽ cong lại, đè lên cò súng. Sova vẫn nhìn chằm chằm vào Deadeyes, ngồi im không nhúc nhích. Hắn bóp cò, và một tiếng “cạch” khẽ thoát ra từ nòng súng. Khẩu súng rỗng không. Khuôn mặt tay đặc vụ người Nga vẫn trơ trơ.
“Tch.” Hắn tặc lưỡi, ngả người ngồi dựa vào lưng ghế, chán nản vung tay. “Tao phát ngán việc này.”
Một bàn tay đặt lên gáy Sova, rồi trước khi anh có thể nghĩ ra hành động đó mang ý nghĩa gì, tên lính canh nãy giờ vẫn đứng sau lưng anh đập mạnh đầu Sova xuống mặt bàn. Anh có thể nghe tiếng sụn mũi mình vỡ khi da thịt nghiến lên mặt gỗ, mạnh đến mức có cả dằm gỗ lẫn vào trong cái mũi gãy của anh lúc tên lính nắm tóc Sova kéo lên. Mũi anh đã gãy gập thành một góc kỳ quặc, trán cũng rách toạc, máu đỏ ấm chảy ngoằn ngoèo từ trán xuống mũi anh, rồi từ mũi xuống miệng, miệng xuống cằm, rồi nhỏ tí tách xuống mặt đất. Cơn đau khiến anh choáng váng, mắt hoa lên, tầm nhìn mờ nhòe gần như bị choán hết bởi màu đỏ, lúc hít thở cũng có bụi máu theo vào, găm lên phổi anh như những cây kim. Sova có thể nghe tiếng mình thở phì phò, khi anh khẽ há miệng để hít không khí thì máu cũng theo viền môi tràn vào, mằn mặn, tanh tanh.
Tên lính đập đầu Sova xuống bàn một lần nữa. Rồi lần nữa. Nữa. Bàn tay nắm tóc anh ấn mạnh xuống, kéo lê gương mặt đã be bét máu thịt của Sova lên mặt gỗ nham nhở, để các cạnh sắc của các vết nứt và gỗ dăm cứa vào da thịt anh.
Cái ghế anh ngồi bị kéo ra, rồi ai đó đá thẳng vào bụng Sova. Anh hộc lên một tiếng, cảm thấy phân nửa số không khí quý giá mình vừa hít được vào phổi lại bay hết ra ngoài. Máu đã chảy ướt cả bộ quân phục anh đang mặc, và tâm trí Sova cũng bắt đầu không tỉnh táo vì mất máu và nhiều vết thương gộp lại. Thêm một cú đá nữa, lần này thẳng vào gan. Sova co quắp lại, nhưng vẫn không có tiếng rên nào thoát ra khỏi miệng anh.
Một bàn tay nắm lấy mái tóc vàng dài của Sova, bắt anh ngẩng đầu lên. Là Deadeyes. Lúc này hắn đã không cười nữa, đôi mắt sâu hun hút, không lấp lánh ngay cả khi bóng đèn điện vẫn sáng đến mức chói mắt ngay trên đầu, và anh nhận ra nguyên nhân của cơn ớn lạnh lúc ban đầu. Trông ánh mắt của Deadeyes như thuộc về một kẻ đã chết vậy.
“Chẳng bắt tên này ói ra được gì đâu, bỏ thôi. Nếu mấy tên khác cũng cứng đầu vậy thì phiền phức đấy, chuẩn bị nhục hình đi.”
“Đừng.” Sova cố hết sức gào lên, nhưng những gì thoát khỏi môi anh chỉ là vài tiếng khọt khẹt, không lớn hơn tiếng thì thầm. “Họ không…biết gì cả…”
“Ồ?”
“Thả họ đi…” Miệng anh toàn máu, mỗi lần cố nói là máu lại ròng ròng chảy xuống theo khóe môi. “Họ không biết gì cả…”
“Tiếc quá, giờ thì đó không còn là một lựa chọn nữa rồi.”
Sova hét lên khi một vật cứng đập mạnh vào gáy anh từ đằng sau, cơn đau tưởng như có thể xé nát anh ra làm đôi. Anh có thể cảm nhận máu chảy rần rật trong thái dương mình, tầm nhìn của Sova tối sầm lại khi cơ thể không thể chịu đựng được mức độ tổn thương hiện tại nữa. Trước khi ngất đi, anh có thể nhận ra gương mặt của Deadeyes xoắn vặn lại, cơ mặt nhàu lại với nhau thành một cái nhìn mà anh không hiểu tại sao lại xuất hiện.
Đó là biểu cảm của nỗi căm ghét tột cùng.
“Dậy thôi nào công chúa ngủ trong rừng.”
Lại là một chậu nước toàn mùi máu và mỡ tạt thẳng vào mặt giúp Sova tỉnh lại.
Lần này anh nằm ngửa trên sàn, một ít nước đã lọt vào phổi vì tư thế cũng như hướng nước tạt khiến Sova phải há miệng ho hai tiếng nghèn nghẹt theo bản năng, chỉ càng làm anh không tài nào phân biệt nổi mùi máu tanh nồng trong miệng mình là máu của chính anh hay từ xô nước lạnh ngắt mà kẻ nọ đã dội thẳng xuống đầu tên đặc vụ người Nga. Xương sườn tưởng đâu kêu lạo xạo trong ngực anh, chỉ hít thở thôi cũng đã đau đến nhíu mày, theo kinh nghiệm tự thân, anh đoán mình đã gãy ít nhất hai cái, và nứt thêm ba cái nữa. Nước mắt sinh lý chảy xuôi xuống khóe mắt người đàn ông tóc vàng khi anh cố chớp mắt để tầm nhìn rõ ràng trở lại, lần này ánh đèn đã dịu đi nhiều, ánh hơi ngả vàng, loại hay thấy trong gia đình. Rồi hai bóng đen đứng ngay phía trên anh dần dần nhập lại thành một khi Sova đã bớt váng vất.
Anh không ngạc nhiên khi nhận ra đó là Deadeyes. Hắn mỉm cười, tay vẫn cầm cái xô rỗng, anh trông thấy máu loãng chảy ròng ròng từ cổ tay hắn xuống tay cầm bằng nhựa.
Xô nước lúc trước hẳn phải đầy ít nhất là đến miệng xô, vì nửa thân trên Sova ướt đẫm. Anh vươn tay vuốt bớt nước khỏi mặt trong lúc ngồi dậy, đến giờ mới nhận ra tay mình đã bị cùm lại, dây xích nối với một cái móc sắt trên tường, chân cũng không ngoại lệ, nhưng cùm được đóng xuống sàn, ép chân anh phải duỗi thẳng ra, cả cùm lẫn xích đều có những mảng lớn vết máu khô. Thật tình, anh đã nghĩ như vậy vẫn là quá tử tế so với cung cách của Deadeyes.
Hắn trông có vẻ hơi thất vọng vì không thấy Sova hoảng sợ hay mất bình tĩnh, nụ cười nhếch mép tan thành một vẻ mặt trống rỗng chết chóc, như một chiếc mặt nạ sáp.
“Nơi tạm giam của các người thật…thú vị.”
Không phải là anh có ý móc mỉa gì, anh không nghĩ đó là một ý kiến hay vào tình cảnh hiện tại, mà sự thật là như vậy. Deadeyes đã nhốt anh vào một cái phòng bếp.
Góc phòng bán kính hai mét xung quanh Sova không có gì cả, nhưng anh có thể trông thấy một bộ bàn ghế ăn kê giữa căn bếp, xa hơn nữa là bồn rửa, chạn bát và bếp điện. Tuyệt hảo cho một buổi tối quây quần ấm bụng, không hề phù hợp với một nơi giam giữ tù nhân.
“Anh sẽ biết tại sao sớm thôi.” Gã đàn ông tóc đen nhún vai.
Hắn ngồi xuống trước mặt Sova, ngay trong tầm tấn công của anh, trong một tư thế hết sức sơ hở, cái cổ phơi ra không chút phòng bị. Rồi cú đấm móc của anh bị hắn dễ dàng bắt được, thậm chí không cần nhìn, như chặn một đứa trẻ con. Tay Chamber thậm chí không to bằng tay anh, nhưng anh đấm vào những ngón tay mảnh khảnh đó như đấm vào một bịch bông. Tay Sova không dùng được lực. Những cơ bắp như không thuộc về anh nữa, khi anh ra lệnh cho chúng cử động và xoắn vặn để dồn lực vào tay, chúng cứ trơ trơ ra, mềm rũ, những thớ cơ lưng như nhão ra thành bột, chỉ vừa đủ cử động ở mức tối thiểu. Sova trở thành một con người bình thường, thậm chí còn là loại người bình thường ít vận động nhất.
Deadeyes kéo giật hai tay anh lên đỉnh đầu. Đến cả cái nắm bằng một tay của hắn giờ cũng như có thể bóp gãy xương cổ tay Sova.
Anh gầm ghè. “Mày…”
Rồi âm thanh tắc tị trong cổ họng Sova, biến thành một tiếng rít cao đến gần như không nghe thấy được khi hắn rút từ thắt lưng ra một con dao găm, nhanh như cắt đâm xuyên qua hai lòng bàn tay đang bị giữ chặt của tên đặc vụ người Nga, tàn bạo ghim chúng vào tường như khi ta đâm kim xuyên qua tiêu bản của một con bướm. Anh há hốc miệng vì cơn đau, tiếng thép nghiến vỡ xương tưởng như có thể nghe thấy được, cơn đau dội thẳng vào thái dương Sova, chạy dọc theo từng thớ thịt ở cánh tay. Anh có thể cảm nhận được lưỡi kim loại lành lạnh cứa vào cơ và thịt mình khi tay vô thức giật ngược ra theo bản năng, cơn đau bén ngót khiến hai cánh tay Sova run bần bật. Máu chảy dọc cùi chỏ anh, ấm áp, đặc quánh như mực.
“Đáng lẽ mày nên lường trước được điều này khi chọn ở lại đây chứ nhỉ?” Deadeyes nói khi trông thấy cái nhìn căm tức trên mặt Sova, trông đã vui vẻ hơn. “Thuốc đặc hiệu gây yếu cơ và mềm thịt đấy.”
“Vậy còn đồng đội của tao?” Anh nghiến răng, kiềm nén không nhổ vào mặt hắn. “Họ đâu rồi? Tao đã ở lại theo ý mày…”
“Không không.” Kẻ nọ bày ra một vẻ mặt ngạc nhiên giả tạo. “Mày đang không ở vị thế có thể thương lượng được.”
Hắn bóp cằm anh. Những ngón tay với phần móng nham nhở bấm mạnh vào má Sova đến phát đau, chắc chắn sẽ để lại vết bầm.
“Chúng mày đi lạc, nghĩa là không có ai biết chúng mày ở đây. Chúng mày có chết hết cũng chẳng ai biết, quý ngài ạ.” Hắn lè nhè. “Mày thật sự nghĩ tao có ý định thẩm vấn mày hả?”
Mắt Sova mở to. “Cái gì?”
“Đúng là cái đồ tóc vàng hoe, không hiểu sao mày lại là tên có quyền chỉ huy.”
Anh bỏ ngoài tai lời nhạo báng của Deadeyes, máu anh lạnh ngắt khi nhớ lại cuộc thẩm vấn khi nãy. Công việc của Sova là trinh sát, nên anh không biết rõ về mảng này, nhưng vẫn có kiến thức cơ bản. Giờ nghĩ lại, đúng là Deadeyes không hề dùng chút thủ thuật, hay có ý muốn để cuộc trò chuyện ngắn ngủi của họ trở thành một cuộc thẩm vấn. Anh đã nghĩ vì hắn là tay mơ trong chuyện này, nhưng nếu Deadeyes cố tình thì sao?
“Vậy tại sao…?”
Nụ cười của kẻ đối diện tắt phụt, rồi trả lời câu hỏi của anh bằng một câu hỏi khác. “Mày có biết trong Tứ kỵ sĩ Khải Huyền, kẻ nào là kẻ đáng sợ nhất không?”
Hắn đứng dậy, quay lưng đi về chiếc bàn ăn được kê giữa phòng. “Chiến Tranh? Dịch Bệnh? Cái Chết?”
Deadeyes nhấc lên một cái rìu, lưỡi rìu to gấp đôi tay anh, phần lưỡi dính đầy máu đã khô lại thành màu nâu sẫm, gần như ngả đen. Hắn nhìn anh cười, nhưng đôi mắt mở to trong một cái nhìn trống rỗng dài ngàn dặm, cũng vô hồn và nuốt chửng mọi thứ xung quanh như chính vực sâu.
“Không, là Nạn Đói.”
Đột nhiên Sova thấy sợ.
Giọng kẻ nọ vẫn vang lên đều đều, chết lặng, như tiếng tuyết đổ như thác vào ngày lạnh nhất trong năm ở Murmansk khi hắn tiến lại gần anh, cây rìu đung đưa bên tay theo một nhịp độ chậm rãi, gần như một con thoi.
“Chúng tôi phải cắt đồ da ra mà ăn, vì đến rắn chuột cũng chẳng còn mà ăn nữa. Rồi xác chết, vỏ cây, cỏ dại, rồi ngay cả cỏ dại cũng hết.” Hắn đứng trước mặt anh, bóng người gầy gò gần như che lấp cả ánh đèn vàng vọt chớp tắt trên trần. “Chẳng có gì đáng sợ hơn cái đói, nó ăn rỗng, gặm nhấm, mài mòn con người ta từ tâm trí đến thể xác, khi một người đói đến lịm cả đi thì chẳng thứ gì trên đời này quan trọng bằng một nắm cơm bé bằng đốt ngón tay. Đã có những người ăn đất đá đến chết, chỉ vì họ muốn được chết no.”
Những gì Deadeyes nói thật khủng khiếp, đến tưởng tượng thôi cũng không thể nào chịu đựng nổi nỗi thống khổ và tuyệt vọng bên trong đó, nhưng Sova vẫn thấy gương mặt của kẻ đối diện lạnh ngắt, trống rỗng, như một chiếc mặt nạ sáp. Giọng gã đều đều, như đang tường thuật lại thời tiết hôm ấy, có hơi xấu trời, nhưng chấp nhận được. Như thể Deadeyes thật sự đã chết trong cơn ác mộng thoát ra từ hai cánh môi gã, còn người đứng trước mặt anh đây, không gì hơn ngoài một tàn ảnh nhạt màu, một chiếc vỏ ve sầu bị bỏ lại trên thân cây những ngày cuối hạ, bị rút sạch nhân tính và linh hồn và tất cả những gì định nghĩa nhân loại là ai.
Một người có thể muốn sống tới mức nào? Sova đã từng tự hỏi như vậy, vào một vài ngày sau khi trông thấy một người lính đã đứt một nửa người, ruột lê trên đất như một cuộn dây thừng, vẫn cố níu lấy ống quần của quân y, cầu xin họ cứu anh ta.
Sova nhận ra hắn muốn làm gì. Anh vùng vẫy, nhưng lòng bàn tay bị đâm xuyên chỉ đẩy ra được đến cán dao, cố giật ra chỉ càng khiến phần lưỡi sắc cứa sâu vào da thịt, chân anh bị cùm cứng xuống sàn, không tài nào nhúc nhích nổi.
“Nhưng chúng tôi phải sống. Phải sống, bằng bất cứ giá nào.” Tay phải của Deadeyes nắm phần gần đầu thép, trong khi tay không thuận nắm phần cán rìu. Hắn giang rộng chân như người đốn củi, giơ chiếc rìu lên cao, vẻ mặt trống rỗng của kẻ nọ đã xoắn vặn lại thành biểu cảm hằn học căm ghét Sova trông thấy trước khi ngất đi.
“Và tôi ghen tỵ với anh khi anh không có chút ý niệm gì về việc ‘bằng mọi giá’ là thứ tuyệt vọng đến cỡ nào.”
Sova trông thấy ánh kim loại nháng lên khi lưỡi rìu lao xuống, phần rìa sắc cạnh ngập sâu vào chân trái anh, ngay phía trên mắt cá. Anh nhớ là mình đã hét lên khi cơn đau toạc ra từ điểm kết nối giữa da thịt và kim loại, chạy khắp cơ thể anh như một làn sóng thống khổ khổng lồ. Mồm anh toàn là mùi máu, cả cơ thể run lên một cách không thể kiểm soát khi bộ não quá tải với ngần đấy đau đớn đột ngột ập đến, không thể nào đè xuống nổi bằng adrenaline và dopamine. Máu bắn tung tóe khắp nơi, lên mặt Sova, lên mặt Deadeyes, vung vẩy trên sàn như bữa tiệc Halloween quá khích. Anh tưởng như vừa nhìn thấy ngón chân mình ngọ nguậy, gập vào duỗi ra như cái đùi ếch chết. Tơ máu và da vẫn nối mép kim loại với miệng vết thương khi hắn nhấc cây rìu lên. Lưỡi rìu quá cùn, nó không cắt rời được hoàn toàn xương anh, Sova có thể lờ mờ nghe được tiếng xương vỡ vụn dưới lưỡi kim loại, hay cảm nhận được những mảnh vụn xương nhỏ xíu quay lại cắm ngập vào miệng vết thương há ngoác như cái miệng máu.
Phổi anh bỏng rát khi Sova cố sức hít vào bằng miệng, bây giờ cơn đau ở ngực bỗng chốc chẳng còn là gì, thậm chí còn hơi dễ chịu. Deadeyes lại giơ cao cây rìu, mái tóc đẫm mồ hôi và máu rơi lòa xòa xuống trán, vẻ mặt vặn vẹo pha trộn thêm nét hả hê ác độc khi trông thấy gương mặt trắng bệch của Sova.
Lưỡi rìu lại lao xuống. Lần này, nó dễ dàng chặt đứt được xương chân đã gãy một nửa của anh, cắm thẳng xuống sàn với một tiếng phập gọn ghẽ. Sova trân trối nhìn cổ chân gãy cụt của mình, cảm giác không thực mà cơn đau mang lại khiến trong một giây anh tưởng mình vẫn còn điều khiển được bàn chân đứt lìa. Mồ hôi và nước mắt khiến mắt Sova cay xè, tầm nhìn của anh mờ hẳn đi cùng với cơn đau. Cả người Sova run rẩy, co quắp lại như phản ứng bản năng của mọi sinh vật sống khi bị thương.
“Tôi sẽ không lãng phí nó đâu.” Một tay Deadeyes cầm cán rìu, một tay cầm cái chân cụt của Sova lên. Nụ cười giả tạo đã quay trở lại trên gương mặt hắn, anh thậm chí có thể nghe được tiếng hắn khẽ ngâm nga khi cầm chiến lợi phẩm của mình đi về phía quầy bếp.
“Mày định làm gì vậy?” Giọng anh yếu ớt, lùng bùng trong họng. Lưng anh chảy đầy mồ hôi lạnh, cả người không chỗ nào không dính nhớp, hoặc mồ hôi, hoặc máu, hoặc cả hai.
“Khắc chia cho anh một phần, yên tâm.”
Anh thấy hắn lấy ra một con dao, loại dùng hay thái thịt. Rồi trước con mắt kinh hoàng của Sova, hắn cắm mũi dao vào phần cổ chân, xẻ xuống, lưỡi kim loại chỉ ngập vào hơn lớp mỡ một chút, rồi hắn bắt đầu lột da ra khỏi cái chân cụt. Như khi ta lột da một miếng thịt heo.
Cơn đau vẫn còn chạy rần rật khắp người Sova như một dòng điện, không lúc nào cái miệng há ngoác của vết thương không gào lên đòi được chú ý. Máu vẫn còn chảy, và anh nghĩ nếu cứ để nó vậy thì anh sẽ chết vì mất máu hoặc nhiễm trùng sớm thôi, mà thế là còn tốt. Cơn buồn nôn vì những hành động khó hiểu của Deadeyes tỏ ra là một bạn đồng hành thân thiết của nỗi đau, bụng anh quặn lên, vừa vì đau vừa vì kinh tởm, cơn trào ngược toàn mùi máu đã ra đến miệng, đã hóa thành một tiếng nấc nghèn nghẹt, rồi bị Sova đè xuống vì không muốn hắn trông thấy vẻ yếu đuối của mình.
Trông Deadeyes lột da rất thành thạo, có vẻ không phải chỉ là lần đầu. Máu nhớp nhúa trên tay hắn, và anh đã nguyện cầu thánh thần trên cao cho hắn trượt tay tự cắt vào người mình, nhưng con dao vẫn vững một cách kỳ lạ. Xẻ xuống, kéo ra, lột và cắt, có là thịt bò, thịt heo cũng thế thôi.
Cuối cùng, hắn quăng miếng da trăng trắng vào bồn rửa, rồi tay cũng không thèm lau, cứ thế mở tủ bát lấy ra một cái đĩa. Sova nghe được tiếng dao đập vào mặt thớt. Anh nghĩ là anh sắp hiểu hành động của Deadeyes có nghĩa là gì, và anh ước mình đã đoán sai.
Con dao nhanh chóng chung bọn với miếng da và khúc xương thừa, đập vào đáy bồn rửa nghe loảng xoảng. Rồi anh trông thấy hắn lấy ra một cái dĩa, cắm đầu nhọn vào những miếng thịt sống đỏ tươi, chỉ vừa được lấy ra, sơ chế, vẫn còn ngập máu nằm trên đĩa,
Đưa lên miệng.
Sova kinh hoàng nhìn Deadeyes há miệng, rồi miếng thịt người biến mất sau làn môi mỏng trắng bệch, máu dính lên khóe miệng hắn như son. Hắn khẽ mỉm cười với con mắt trợn trừng của tay đặc vụ người Nga, vừa nhai vừa tiến lại gần anh, cái dĩa vung vẩy như một cây đũa phép.
“Ăn không?”
Máu vẫn còn dính ở môi Deadeyes khi hắn ngồi xổm xuống cạnh anh. Thứ đáng sợ nhất không phải là hắn vừa ăn vừa cười điên loạn như một kẻ tâm thần tàn bạo, mà là gương mặt bình thản, chết lặng, bình thường hóa, khi hắn đã xem cái việc ăn thịt người không phải là điều gì phi nhân tính, tàn bạo, ác độc nữa, cũng chỉ là thịt, là thịt bò, thịt heo cũng thế thôi. Chẳng khác gì.
Bằng bất cứ giá nào, sao?
Sova lắc đầu. Anh muốn nói gì đó, nhưng bộ não váng vất vì thiếu máu khiến anh quên mất những lời đã ra đến đầu môi. Máu vẫn còn chảy. Máu chảy được cả chục phút rồi. Sova thấy lạnh, dù anh là người con của đế quốc Nga quanh năm tuyết phủ, nhưng cái lạnh bây giờ còn ra chiều thắng thế hơn cả nỗi đau vẫn không ngừng lan ra từ cổ chân cụt như một thứ dịch bệnh. Anh cố mở to mắt. Sova trông thấy hai Deadeyes, miệng vẫn nhai thịt sống và lẳng lặng nhìn xuống anh. Anh nghe được lờ mờ tiếng nhai nhóp nhép, nhưng giờ thì hết rồi. Một giọt máu lăn xuống cằm người đàn ông tóc đen.
Sova ngất đi.
Đó không phải là một cơn ác mộng. Khi tay đặc vụ người Nga tỉnh lại lần nữa, thất vọng vì mình còn chưa được chết, anh vẫn thấy mình nằm trong phòng ăn của một ngôi nhà thối mốc, bẩn thỉu, của một Trái Đất thối mốc, bẩn thỉu, thuộc về một kẻ cũng thối mốc và bẩn thỉu không kém gì những thứ mà hắn sở hữu. Sova moi được từ miệng Deadeyes nơi này cũng là nơi mà hắn gọi là ‘nhà’, không phải là nhà thật, không phải nơi hắn từng sống trước khi ngày tận thế đến, cũng không phải là nơi mà hắn ở lại thường xuyên, hắn chỉ khá thích bài trí của ngôi nhà, thế là hắn lôi xuống cái nơi hắn thích nhất trong một thế giới vỡ nát cái kẻ mà mình thích nhất đến từ một thế giới không vỡ nát. Cái chân cụt của Sova đã được băng lại, vẫn còn âm ỷ đau như nhét vào lò than nóng đỏ, cơn đau râm ran dưới da anh như thể không phải máu mà là hàng ngàn con bọ gai đang bò trong mạch máu anh, ăn rỗng Sova từ trong ra ngoài.
Deadeyes không ở lại lâu được, hắn còn cả tỷ việc phải xử lý. Những ngày sớm sủa sẽ là tầm chạng vạng, những ngày muộn hơn sẽ là nửa đêm, những ngày khác nữa là hai hôm mới về. Thi thoảng được một ngày nghỉ, hắn sẽ để máy tính lên bàn ăn ngồi làm việc, ở góc mà người đàn ông tóc vàng không bao giờ thoát được tầm nhìn ngoại vi. Nhưng hầu hết thời gian, Sova sẽ ở một mình. Trái Đất ở vũ trụ này chẳng còn sinh vật sống nào quá cỡ một tế bào tồn tại được ngoại trừ con người, nên căn nhà luôn tuyệt đối vắng lặng. Ít nhất nhà tù ở chỗ anh còn có gián chuột, căn phòng bếp có lẽ to hơn ngục biệt giam một tý, nhưng về bản chất cũng chẳng khác gì. Deadeyes đánh giá anh đủ cao để không đặt bất cứ thứ gì trong tầm với của Sova, và thêm ba mươi centimet nữa mới chạm được chân bàn, nên anh không có gì để nghịch cho đỡ buồn cả. Một vài lúc Sova khe khẽ hát quốc ca Nga, một vài lúc khác anh đếm ra thành tiếng một thứ gì đó, ví dụ như trên tường có ba mươi sáu vết đạn bắn, trong đó mười lăm là của súng trường, ba vết là của súng ngắn, còn lại là của tiểu liên, một vài lúc khác nữa anh nhắm mắt lại và thả mình vào ảo giác xa xôi về dãy núi quanh năm tuyết phủ trong miền ký ức hoang hoải giá buốt.
Chưa từng có một ai ghé thăm nhà Deadeyes, chưa bao giờ có thêm một tiếng bước chân xa lạ dội vào qua cánh cửa đóng chặt. Và vì dù biết khi kẻ nọ về nhà tức là quãng thời gian khốn khổ của anh sắp bắt đầu, Sova vẫn phát hiện ra mình càng lúc càng mong ngóng cho tới lúc Deadeyes xuất hiện. Ít nhất thì lúc đó anh biết vẫn còn một kẻ khác còn sống, còn thở, còn cử động ngoài mình ra, anh không bị bỏ lại đến chết ở một cái xó xỉnh tối tăm trong một hành tinh tối tăm trong một vũ trụ tối tăm.
Bởi vì nhân loại là giống loài không thể sống một mình.
Và có, Deadeyes vẫn tiếp tục chặt chân anh. Hắn vẫn vung cây rìu lên mặc cho Sova đã đầu hàng và van xin hắn dừng lại. Lần thứ hai cách thời điểm anh mất phần cổ chân trái trở xuống mười hai ngày, hắn chặt phăng mất một nửa bắp chân của Sova. Cơn đau xé nát tâm trí anh, trùm lên người anh như một cơn thủy triều thống khổ, gặm nhấm anh như một đàn kiến khi đèn tắt và Deadeyes bỏ lại anh một mình trong bóng tối thăm thẳm. Cơn đau không bao giờ biến mất đi, nó râm ran trên da, dưới da, bên trong lớp băng gạc đỏ máu và bên ngoài không khí, đến nỗi bản thân chữ đau cũng dần trở nên vô nghĩa, rỗng tuếch như một cái xác khô. Đến lần chặt chân thứ ba, anh mất đầu gối của mình, Sova nghĩ mình đã quên mất thế nào là không đau. Cơn đau trở nên quen thuộc. Deadeyes trở nên quen thuộc. Cái mùi âm ẩm phát bệnh của căn bếp hòa với mùi máu cũng trở nên quen thuộc. Bản năng sống còn của Sova quá mạnh, và nó trong nỗ lực giúp anh sống sót, đã khiến Sova cảm thấy những thứ từng không chịu đựng nổi trở thành cũng không tệ đến thế. Không ai cảnh giác được với những thứ mà mình quen cả, và đó là cái bẫy mà anh không thể sa vào.
Deadeyes tiếp tục tiêm vào người anh những ống thuốc sẫm màu. Ban đầu hắn bảo rằng nó ngoài công dụng giúp vết chém không bị nhiễm trùng, còn để làm mềm thịt và xương, vì lũ đặc vụ như anh ăn dai nhanh nhách. Đến khi Sova biết được thứ đó còn gây nghiện nữa, thì anh đã nghiện rồi. Vào những ngày anh làm hắn phật ý, những ngày Deadeyes đột nhiên nổi cơn xấu tính, hoặc đơn giản là hắn thích thì làm thôi, hắn sẽ để mặc Sova co quắp trên sàn, lưng đầy mồ hôi lạnh và tay chân run rẩy không thể kiểm soát trong cơn rã thuốc. Hình như Deadeyes có một dạng vui thích, gần như ám ảnh, được nhìn Sova quằn quại dưới chân mình, được nhìn anh từ một người đàn ông hoàn chỉnh, kiêu hãnh, trở thành một mớ hỗn độn của mồ hôi và nước mắt và máu và thịt, của những vết bầm tím tái và vết thương rách toạc, của tất cả những gì ngược với nhân tính và thiện lương. Nụ cười nhếch miệng rỗng tuếch của kẻ nọ sẽ vương chút hài lòng khi nghe anh hét lên lúc lưỡi rìu ngập sâu vào da thịt người đàn ông tóc vàng, khi anh thôi không còn giãy dụa nữa lúc ngồi lên đùi hắn chỉ để xin một ống thuốc sau khi cuộc giao hoan đã tàn, khi môi hắn áp vào môi anh và Sova nhắm mắt đáp lại.
Và anh đã nghĩ, Deadeyes muốn biến anh trở thành mình. Để lúc hắn nhìn vào con mắt thật duy nhất còn lại của Sova, hắn sẽ nhìn thấy một hình phản chiếu thật hoàn hảo của chính hắn, khi Deadeyes nhìn vào tấm gương vỡ vụn trong cái ngày hắn đã bỏ lại nhân tính của mình đằng sau, chỉ để sống sót. Như anh. Như hắn. Như họ.
Hắn không thể thoát khỏi địa ngục của mình, vậy nên quyết tâm phải kéo anh theo cùng.
Khi Deadeyes trở về, Sova vẫn đang co quắp trên sàn, mặt vùi vào đầu gối, tay tự ôm lấy mình như một kẻ phải nằm ngoài trời tuyết, băng vải ở cái chân cụt hơi xổ tung ra. Có vẻ là đang ngủ. Hắn không bao giờ che giấu tiếng bước chân của mình, với thính lực nhạy bén, anh có thể nghe thấy ngay từ lúc kẻ nọ mở cửa nhà khi áp tai xuống sàn. Sova càng lúc càng ít giật mình hoảng hốt khi nghe tiếng động từ hướng cửa trước, cuối cùng thì anh mặc kệ, đến cơ thể cũng chẳng thèm phản ứng nữa.
Hôm nay Deadeyes thấy khá vui vẻ, nên thay vì đá một cái vào vết thương chưa lành của Sova để được nghe anh rên rỉ vì đau đớn, hắn ngồi xổm xuống chỗ anh, khẽ lay vai người đàn ông tóc vàng.
“Công chúa, dậy thôi.” Thực ra Sova rất ghét nghe hắn gọi anh là công chúa, nhưng hắn thích, nên hắn chẳng quan tâm.
Mái tóc vàng dài của anh che gần hết khuôn mặt. Deadeyes cúi xuống gần hơn. “Gì đây? Muốn tôi hôn mới chịu dậy à?”
Hắn thoáng thấy vệt xanh dịu nháng qua trước mắt mình khi Sova ngẩng phắt đầu lên, hoàn toàn tỉnh táo, thì tay người nọ đã vòng qua đầu hắn, những ngón tay thoăn thoắt lành nghề, và đang kéo căng sẵn một đoạn băng trắng dính máu, vòng sợi dây tạm bợ đó qua cổ Deadeyes, thít chặt. Cái chân duy nhất còn lại của người nọ quàng qua lưng hắn, đùi trong và cổ chân chặn lấy khuỷu tay Deadeyes, kéo hắn sát vào người anh hơn nữa, và đồng thời cũng tránh để hắn giãy ra khỏi tầm kiểm soát. Tiếng thở khò khè thoát ra khỏi môi hắn khi Deadeyes cố há miệng để hít vào, mắt hắn mở to, tay vô thức quờ quạng để thothoát ra khỏi cái siết của Sova. May cho hắn là anh chỉ còn có một chân, nếu không hắn chắc chắn hắn sẽ không cục cựa nổi, nhất là khi anh còn cao hơn hắn nửa cái đầu và dày người hơn. Sova siết chặt sợi dây hơn nữa, anh đã cố tình buộc hai sợi băng vào với nhau để chúng dày hơn, và theo quan sát thì khi về nhà Deadeyes không mang vũ khí. Anh chỉ cần giữ chặt sợi dây này bất kể có ra sao cho tới khi hắn lịm đi là sẽ thắng.
“Chết đi.” Sova gầm ghè, cố không để tay mình run rẩy, tảng lờ khi hắn cào lên mu bàn tay anh trong phản ứng kháng cự vô thức.
Những tiếng thở khò khè thoát ra từ miệng Deadeyes, mặt hắn dần đỏ lên vì thiếu dưỡng khí. Ngay khi một tia hy vọng nhỏ bé le lói trước mắt anh rằng lần này Sova đã ám sát thành công, thì gương mặt nhăn nhó vì khó thở của kẻ nọ rách toạc ra thành một nụ cười. Sova có dự cảm xấu trước cả khi giọng nói nghèn nghẹt của hắn vang lên.
“Đùa thôi.”
Và sợi dây đứt phựt.
Đầu anh đập xuống đất đau điếng khi lần này là Deadeyes đè lên người anh, tay đặt ở cổ Sova, sẵn sàng để bóp nghẹt tên đặc vụ người Nga bất kỳ lúc nào. Anh vô thức cào lên tay hắn, sờ được một lưỡi dao nhỏ bật ra ở đầu một cái nhẫn mà Deadeyes đeo. Thảo nào. Chamber không đeo trang sức ngoại trừ chiếc đồng hồ, nên Sova không lường được tính huống đến một cái nhẫn của hắn cũng là vũ khí.
“Có vẻ đến cả công chúa của tôi cũng muốn tôi chết. Eh bien, không phải lần đầu.”
Cơ thể của Sova run rẩy. Miệng anh khô khốc, đắng nghét như nuốt mật. Đã là bốn mươi tám giờ kể từ lần cuối Deadeyes tiêm thuốc vào tĩnh mạch anh, và cơ thể anh đang rền rĩ phản đối, đòi được nuông chiều. Có Chúa mới biết anh đã phải cố thế nào mới không run rẩy lúc siết cổ kẻ đối diện, chỉ sợ mình run quá mà trượt tay.
“Vẫn còn hy vọng về với đồng đội của mình sao?”
Đồng tử Sova co lại, trông anh như vừa bị thụi một cú vào bụng. Anh nghiến răng, gầm ghè với Deadeyes như một con thú bị thương. “Mày không thấy mình hèn hạ sao?”
“Không, tình yêu ơi. Tôi không biết xấu hổ đâu.”
Hắn không bao giờ nói về số phận những đồng đội của Sova, để mặc anh lăn lộn giữa ranh giới của tuyệt vọng và hy vọng. Nếu họ còn sống thì anh sẽ không bao giờ bỏ cuộc, hay cho phép mình bỏ cuộc, dù khả năng có là 0.001%, và hắn có vẻ thưởng thức điều đó. Chừng nào hắn còn chưa trả lời câu hỏi của Sova, thì anh vẫn sẽ không chết, chấp nhận làm con búp bê của Deadeyes chỉ vì một tia hy vọng duy nhất đó. Không có lỡ như đối với Sova, anh tin rằng họ còn sống, không có lỡ như, nếu như, biết đâu gì hết, dù hắn có cười nhạo anh thế nào đi nữa. Anh phải sống, bởi vì họ vẫn còn cần anh. Anh không cho phép mình chết, hay tuyệt vọng, hay đầu hàng. Anh không thể. Anh không có tư cách.
“Tao đã nghĩ mãi tại sao trông mày có vẻ căm thù tao thế, dù chúng ta không quen nhau. Ban đầu, tao nghĩ có thể là do song trùng của tao ở thế giới này.” Sova nhìn thẳng vào mắt hắn. Ánh mắt anh vẫn lấp lánh, sáng rực, rất người, như vào cái ngày đầu tiên bọn họ gặp nhau.
“Nhưng không, sau đó tao nhận ra, mày ghét tao bởi vì mày ghen tỵ.”
Nụ cười của Deadeyes vụt tắt.
“Mày ghen tỵ bởi vì thế giới của mày đã biến thành đống đổ nát, thảm hại, nát tươm như chính bản thân mày. Còn tao thì không. Mày thèm khát quê nhà của tao như mày thèm khát cái ngày hôm qua của mày, nhưng mày vĩnh viễn không tìm lại được nó nữa.”
Sova nhổ vào mặt hắn, lần đầu tiên chửi tục. “Mày hèn hạ thấy mẹ.”
Không như anh nghĩ hắn sẽ ngay lập tức đá thẳng vào bụng anh và hành hạ anh đến sống dở chết dở vì dám xúc phạm hắn, Deadeyes không nói gì, mặt hắn nhợt nhạt trong ánh đèn ngả vàng của phòng bếp, khiến bãi máu anh vừa nhổ lên mặt hắn trông như một vết rạch. Hắn im lặng, môi khẽ cong lên khi vươn tay chùi nước bọt dính trên má, nhưng cái nhếch môi nọ còn trống rỗng hơn cả chiếc mặt nạ sáp hắn thường đeo.
“Oh, ma Princesse.” Hắn thở dài, khi kéo anh ngồi dậy.
Rồi kẻ nọ chộp lấy cổ tay Sova kéo ra sau lưng, tiện tay nhặt dải băng lúc trước lên trói anh lại. Anh vùng vẫy, nhưng chỉ khiến da thịt cọ xát vào vải phát đau và nút thắt càng thít chặt vào hơn nữa. Máu lại chảy ra khi vết chém ở đùi lại rách miệng trong lúc họ giằng co, nhưng giờ anh mới thấy đau. Bàn tay lành lạnh của Deadeys chộp lấy đùi anh, cơn đau nhói và cảm giác sợ hãi không tên khiến Sova vô thức nín thở, trông thấy hắn thô bạo xổ tung đống băng đẫm máu ra, vừa làm vừa thầm thì.
“Trẻ không ngoan thì phải bị phạt, đúng không anh?”
Lưỡi dao trên mặt nhẫn của Deadeyes dài ra, mỏng tang, sắc lẹm, lạnh lẽo, trông hơi giống một con dao gọt hoa quả, nhưng nằm trong tay hắn thì vẻ đe dọa cũng không kém gì một con dao găm quân đội. Sova vẫn hằm hè nhìn gã đàn ông người Pháp, mặc kệ việc hắn hoàn toàn có thể trở tay đâm ngập con dao vào mắt anh.
Sova hét lên khi con dao ngập lún vào đùi anh, xuyên qua cả đống băng vải lỏng lẻo đẫm máu, ngay bên mép vét chém hãy còn chưa lành. Anh cảm nhận được đôi môi nứt nẻ của Deadeyes mân mê khóe mắt mình như một người tình dịu dàng mùi mẫn, nhưng tay hắn thì vẫn cứ dồn thêm lực, để lưỡi dao cắt qua da thịt anh như cắt một miếng bơ. Sova gần như có thể cảm nhận thấy cách mà lưỡi thép mỏng nọ ngọ nguậy, ăn ngập, cắn xé người mình, đầu tiên là da, rồi lớp mỡ trắng phau, rồi cơ và thịt và mạch máu, gãy lìa và vụn nát, ứa ra khỏi miệng vết thương há ngoác thành dòng. Anh nghiến răng khi cơn đau chạy ngược lại đại não, lan đến từng đầu ngón tay, cố để không hét lên hay rên rỉ một cách thảm hại. Máu thấm đỏ hết những khoảng trắng còn lại của đống băng, nhơ nhớp trên tay hắn, nhỏ tong tong xuống sàn. Không khí toàn là mùi máu tươi, nồng đến phát bệnh.
Cuối cùng, Deadeyes, lóc được một miếng thịt ra từ đùi Sova. Nó vẫn còn chảy máu khi hắn nâng nó lên cho anh xem, ngay khi anh nghĩ trò tra tấn quái ác của hắn sẽ dừng lại ở đó thì bàn tay chai sần vì nhiều năm cầm vũ khí của nọ bóp cằm anh, bắt anh há mồm ra.
Rồi nhét thẳng miếng thịt sống vào mồm Sova.
Mùi máu và vị tanh nồng xộc thẳng lên não anh ngay khi thứ kinh tởm đó chạm vào lưỡi. Sova theo phản xạ muốn nhổ nó ra ngay lập tức, nhưng Deadeyes đã nhanh tay bịt chặt miệng anh, ngón trỏ đè vào đường thở của Sova, giọng kẻ nọ lè nhè.
“Nuốt đi.”
Kinh quá. Tởm quá. Anh không biết đặt lưỡi ở đâu, chỗ nào trong miệng anh cũng ngập máu, không tài nào thoát được cái vị tanh tanh mùi sắt đó cả. Miếng thịt vẫn nằm chẹn ngang cổ họng anh. Thịt của anh. Anh đang tự ăn thịt chính mình. Sova muốn nôn. Anh thậm chí không dám nuốt nước bọt. Tay Deadeyes vẫn bịt chặt mũi và miệng anh, ép Sova phải lựa chọn giữa nuốt thứ trong miệng xuống và chết ngạt. Có cả mùi thuốc sát trùng lẫn trong vị ngai ngái của miệng thịt. Anh muốn nôn. Cổ họng Sova thít lại theo bản năng, cực lực phản đối thứ trong miệng chui xuống bụng mình. Mùi máu khiến đầu óc anh váng vất. Anh muốn nôn. Nhưng tiếng nôn khan bị bàn tay cứng như sắt của Deadeyes chặn lại.
“Nhai đi, rồi nuốt.”
Giọng hắn như vọng về từ một thế giới khác, quá to, quá xa. Sova thậm chí không nhận ra là mặt mình đã đầy nước mắt, chúng chảy ngoằn ngoèo theo gò má anh, hòa với máu và nước bọt ở kẽ tay Deadeyes thành một tổ hợp dính dớp, hôi hám, tiệp với khuôn mặt vặn vẹo vì sợ hãi và kinh tởm của anh. Hắn hài lòng nhìn vẻ vụn vỡ trong mắt Sova, gương mặt điển trai của chàng đặc vụ người Nga không còn chút gì vẻ dễ nhìn thường ngày, như những gì ở tận cùng phía đối diện của nhân tính.
Cuối cùng, hàm của Sova cử động. Anh nhai trệu trạo mấy cái, cảm nhận rất rõ máu tứa ra mỗi lần răng anh nghiến xuống miếng thịt. Thịt của anh. Cổ họng anh thít lại, nôn khan. Anh nếm được vị mật đăng đắng khi bụng anh vốn đã chẳng có gì để mà trào ngược. Rồi hầu kết Sova chuyển động khi anh nhắm mắt nuốt miếng thịt sống xuống bụng. Cơ thể anh vẫn phản đối, thế là nó lại ộc ngược lại lên miệng anh. Sova bật ra tiếng khóc nghèn nghẹt khi một lần nữa phải cố nuốt nó xuống khỏi cổ họng. Lần này thì suôn sẻ, miếng thịt thong thả chui dần theo thực quản của anh xuống bụng, để lại một vệt máu dài tanh tưởi trên đường đi.
Deadeyes thả tay khi chắc chắn rằng trong miệng anh không còn gì nữa. Sova nức nở khi há to miệng để thở, cố gắng để không khí đầy mùi ẩm mốc mà anh vốn rất ghét thay thế cho mùi máu tanh tưởi vẫn ngập đầy khoang mũi mình. Rồi bàn tay vẫn nấn ná ở cằm anh kéo Sova giật về phía hắn, trước khi môi hắn áp vào môi anh.
Deadeyes phải giữ cằm Sova trong lúc hôn, đã có lần anh cắn suýt đứt lưỡi hắn, và cũng bị hắn bẻ trật khớp hàm. Lưỡi hắn chuồi vào qua hàm răng khẽ hé mở, dây dưa đưa đẩy và mút mát trong một nụ hôn toàn mùi máu tanh, không cách nào cưỡng lại. Sova quay mặt đi, muốn thoát khỏi hắn, rồi ngay lập tức bị kéo về, Deadeyes tảng lờ sự kháng cự của anh, vẫn miệt mài hôn xuống, lưỡi quét qua khoang miệng đầy máu của người đàn ông tóc vàng, quấn lấy lưỡi anh như một con rắn.
“Ma Princesse, mon amour.” Hắn thì thầm giữa nụ hôn. “Ở lại với tôi đi.”
Nụ hôn của Deadeyes trượt dần xuống cằm, xuống cổ, xuống xương quai xanh anh, càng lúc càng mờ ám, để lại trên làn da nhợt nhạt của Sova những vết bầm tím tái, một tay cũng thò vào dưới áo anh.
“Ai muốn ở với mày?” Sova nức nở. “Chết mẹ mày đi.”
“Công chúa gì mà nóng tính quá.”
Môi hắn mân mê trên những vết kim tiêm cũ ở cổ anh. Tay trái hắn vòng qua eo Sova đỡ anh, trong khi tay còn lại lấy ra một ống thuốc. Từ đôi môi nứt nẻ toàn máu của anh bật ra một tiếng rên khẽ khi đầu nhọn của cây kim chọc vào cổ anh, Sova gần như có thể cảm nhận được chỗ chất lỏng lành lạnh ấy chảy vào cổ mình, xuôi theo mạch máu, mang theo hơi lạnh đi khắp cơ thể anh. Anh thở ra một hơi dài.
“Bình tĩnh lại nào.”
Cơn run rẩy không thể kiểm soát khi cơ thể Sova rơi vào trạng thái thèm thuốc gần như biến mất ngay khi bộ não anh cảm nhận được lượng chất hóa học quen thuộc mà mình khao khát đang chảy trong máu. Cảm giác như có cả triệu con kiến bò dưới da cũng vậy. Mùi máu trong miệng và mũi anh cũng không kinh khủng như lúc nãy nữa, hạ xuống dưới mức có thể chịu đựng được. Áo anh ướt đẫm mồ hôi lạnh, dính dớp. Sova nấc lên một tiếng nghèn nghẹt, gần như ngả hẳn vào trong vòng tay mở sẵn của Deadeyes.
Hắn hôn lên khóe mắt nâu sẫm của anh, hài lòng thấy đồng tử của Sova đã trở về kích thước bình thường. Mặt anh không còn vẻ vặn vẹo nữa, không sợ hãi, không đau khổ, chỉ…ngơ ngác. Như một đứa trẻ mới chào đời.
“Ở lại với tôi đi. Je ne peux pas vivre sans toi.” Anh nghe được tiếng hắn thầm thì.
Ở thế giới cũ, vì đã làm việc với Chamber nhiều năm và quen với cung cách cứ cao hứng lên là lại xổ tiếng mẹ đẻ của người nọ, anh cũng biết võ vẽ chút tiếng Pháp. Tôi không thể sống thiếu em. Anh gần như thấy buồn cười, gần như. Sau cùng thì, trên đời này đâu có ai thiếu ai mà không sống nổi. Anh cũng không biết tại sao mình lại nghĩ đến việc đó, đáng lẽ tâm trí anh phải dồn vào cơn đau vẫn bóp nghẹt lồng ngực anh tỏa ra từ cái chân cụt và bị mất một miếng thịt. Nhưng nghĩ đến đó, cũng hơi, buồn cười…an ủi. Deadeyes nói thế tức là hắn sẽ không bỏ anh lại, nhỉ? Từ lúc bọn họ bị bắt đến nay đã bao nhiêu ngày rồi? Anh thèm người quá. Anh muốn được trông thấy một sinh vật sống, một con nai, một con thỏ, một con gấu, một con người, với đôi má hây hây và trái tim còn đập. Ngay cả Deadeyes cũng được. Anh không muốn ở một mình.
Sova không giãy ra khi kẻ nọ vén áo anh lên. Anh gần như bật cười, nhưng khóe miệng cứng đờ, đông cứng bởi nước mắt. Trong một giây thoáng qua anh đã nghĩ, nếu còn những ống thuốc, anh ở lại với Deadeyes cũng không tệ. Rồi ý nghĩ đó phai mờ ngay đi như tro tàn bị gió thổi tung.
Mon amour. Tình yêu của tôi.
Khi nằm bên trong căn nhà bếp tồi tàn của một căn nhà sắp sập của một thế giới vỡ nát, trong vòng tay của gã đàn ông đã bóp nát vụn mọi nhân tính và lý trí của mình, Sova cảm thấy được bao bọc hơn bao giờ hết.
Anh nghĩ anh sắp phát điên mất.
Lần đầu tiên Deadeyes về sớm là một ngày của vài tháng sau đó.
Trông hắn rất vui vẻ, gần như là vui vẻ quá. Anh thậm chí còn nghe được tiếng hắn huýt sáo khi đế giày dày cộp của người nọ gõ lên sàn báo hiệu chủ nhân chúng đã trở về. Và nếu mà hắn vui, thì thường đó không phải là chuyện tốt lành gì, ít nhất là đối với Sova. Anh theo phản xạ rúm người lại khi thấy hắn ngồi xổm xuống cạnh mình.
“Tin vui này. Anh có thể trở về nhà.”
“H- Hả?” Sova mất ba giây mới luận ra được ý nghĩa của những gì Deadeyes nói. Sau khi sống trong tuyệt vọng quá lâu, những như vậy dường như quá tốt đẹp để trở thành sự thực.
“Cổng không gian giữa Gamma - Earth và Alpha - Earth đã được thiết lập. Chúng tôi dự định vài ngày nữa sẽ đổ bộ đến trái đất của anh.” Đuôi mắt Deadeyes cong cong. “Nhưng anh sẽ không trở về đó đâu.”
Trong đầu Sova lướt qua vô số câu hỏi. Bọn họ tính đến trái đất của anh làm gì? Cướp radianite? Xâm lược? Gây chiến tranh? Tại sao bọn họ lại tìm được cách? Nhờ dấu vết còn lại trên tàu của anh sao? Brimstone có biết không? Ông ấy có nhận ra anh đã đi lạc sang một vũ trụ khác chứ không phải Omega - Earth không? Ông ấy hẳn phải biết vụ mất tích của anh không bình thường và nâng cao cảnh giác chứ? Lực lượng phòng vệ của trái đất có chịu thêm được sự tấn công của Gamma - Earth không?
Deadeyes hài lòng thưởng thức gương mặt trắng bệch của Sova. Hắn không nói rõ hắn định làm gì khi đến trái đất, nhưng anh biết nó sẽ không tốt lành gì. Cả con người hắn có chỗ nào tốt lành.
“Cho tôi đi với.” Sova nắm lấy vai hắn, nài nỉ. Không khác gì nài nỉ một con quỷ. “Làm ơn, cho tôi đi với cậu được không?”
Trong trường hợp hắn lấy anh làm con tin, biết đâu anh có thể tự sát tại chỗ để không trở thành điểm yếu của Brimstone. Nếu anh vẫn ở đây, Deadeyes có thể nói dối thoải mái về tình trạng của Sova mà không có ai có thể xác nhận đúng sai. Anh biết Brimstone, dù ông ấy vẫn sẽ lựa chọn hy sinh khi không còn gì có thể cứu vãn, nhưng nếu chưa vào chân tường, ông thật sự có thể bị khống chế bởi vì anh và những người khác trong đoàn. Anh không muốn điều đó, anh không thể trở thành vật cản của đồng đội.
“Non, mon amour.” Hắn gỡ tay anh ra. “Anh không đi được đâu.”
Sova cố gắng níu lấy ống quần Deadeyes khi hắn đứng dậy rời đi, nhưng những ngón tay run rẩy của anh chỉ sượt vô hại qua lớp vải trơn.
“Đứng lại! Deadeyes! Quay lại đây!!” Sova gào thét, dù cổ họng anh rát bỏng như vừa uống dung nham. Hắn cố tình. Hắn cố tình nói lấp lửng, ném anh vào sự giãy giụa tuyệt vọng của hoang mang và những điều chưa biết, cười vào sự bất lực và yếu đuối của anh. Sova bị kẹt lại trong ngôi nhà này, trong khi thế giới ngoài kia có ra sao, vần vũ thế nào, anh cũng không thể biết. Anh bị bỏ lại nơi ngoài rìa thế giới, và hắn biết anh căm ghét điều đó đến thế nào. Không thể chết, nhưng cũng không thể sống. Không được phép chết và cũng không có tư cách sống.
Tiếng gào thét của Sova vang vọng khắp căn nhà, nhưng bước chân của Deadeyes vẫn không dừng lại.
Anh nghe được tiếng cửa trước đóng lại, và chỉ còn sự im lặng chết chóc ở lại đối mặt với Sova.
